VỀ CÕI TRỜI MÊNH MANG


Em cứ đến vườn vô ưu thuở ấy

Buổi đầu đời, còn tươi mới đương xuân

Cả đồng xanh, xanh biếc, lá trong ngần

Và thơm ngát những đồi nương lộng gió


Em sẽ thấy cửa thiên đường rộng mở

Và mây dâng, dâng ngào ngạt mùi sen

Đất và trời, nay vào hội giao duyên

Bởi ơn thánh xuống vô cùng sốt mến


Tháng 8 mùa Thu, chúng mình hò hẹn

Quỳ trang nghiêm ngay trước cửa Đền

Vàng Mở hồn mình, no gió, thổi buồm căng

Bao điềm lạ giữa hào quang sửng sốt


Vì hoa trái là đức tin ngon ngọt

Từ miệng tiên tri đầy sữa, mật ong

Hỏi sao còn dan díu tội tổ tông

Con rắn độc dưới gót chân Người Nữ


Đợi lúc mùa về, nụ ơi là nụ

Rực rỡ, phong nhiêu, chen lá chen hoa

Là chuỗi Mân Côi châu báu, ngọc ngà

Sáng rỡ triều thiên man vàn tinh tú


Mẹ là hòm bia Ba Ngôi Chúa ngự

Tòa Đấng Khôn Ngoan, cửa mở thiên đường

Chính ngọ mặt trời chói lói ánh dương

Mùa Xuân đầu tiên, Mùa Xuân Nhập Thể


Mẹ băng tuyết, nở trong vườn hoa huệ

Giữa nghìn muôn non nước, hội trùng dương

Lá ngọc cành vàng, quốc sắc thiên hương

Trời đất mênh mang, đâu là bờ bến


(trong tập Về Cõi Trời Mênh Mang)

【Francis Assisi Lê Đình Bảng】