✠Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Máccô.(Mc 6,14-29)

14 Khi ấy, vua Hê-rô-đê nghe biết về Đức Giê-su, vì Người đã nổi danh. Có kẻ nói : “Đó là ông Gio-an Tẩy Giả từ cõi chết trỗi dậy, nên mới có quyền năng làm phép lạ.” 15 Kẻ khác nói : “Đó là ông Ê-li-a.” Kẻ khác nữa lại nói : “Đó là một ngôn sứ như một trong các ngôn sứ.” 16 Vua Hê-rô-đê nghe thế, liền nói : “Ông Gio-an, ta đã cho chém đầu, chính ông đã trỗi dậy !”

17 Số là vua Hê-rô-đê đã sai người đi bắt ông Gio-an và xiềng ông trong ngục. Lý do là vì vua đã lấy bà Hê-rô-đi-a, vợ của người anh là Phi-líp-phê, 18 mà ông Gio-an lại bảo : “Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài !” 19 Bà Hê-rô-đi-a căm thù ông Gio-an và muốn giết ông, nhưng không được. 20 Thật vậy, vua Hê-rô-đê biết ông Gio-an là người công chính thánh thiện, nên sợ ông, và còn che chở ông. Nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe.

21 Một ngày thuận lợi đến : nhân dịp mừng sinh nhật của mình, vua Hê-rô-đê mở tiệc thết đãi bá quan văn võ và các thân hào miền Ga-li-lê. 22 Con gái bà Hê-rô-đi-a vào biểu diễn một điệu vũ, làm cho nhà vua và khách dự tiệc vui thích. Nhà vua nói với cô gái : “Con muốn gì thì cứ xin, ta sẽ ban cho con.” 23 Vua lại còn thề : “Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được.” 24 Cô gái đi ra hỏi mẹ : “Con nên xin gì đây ?” Mẹ cô nói : “Đầu Gio-an Tẩy Giả.” 25 Lập tức cô vội trở vào đến bên nhà vua và xin rằng : “Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gio-an Tẩy Giả, đặt trên mâm.” 26 Nhà vua buồn lắm, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên không muốn thất hứa với cô. 27 Lập tức, vua sai thị vệ đi và truyền mang đầu ông Gio-an tới. Thị vệ ra đi, chặt đầu ông ở trong ngục, 28 bưng đầu ông trên một cái mâm trao cho cô gái, và cô gái trao cho mẹ. 29 Nghe tin ấy, môn đệ đến lấy thi hài ông và đặt trong một ngôi mộ.

Suy niệm

Khi lương tâm bị hạ giá

Có những sự thật rất đơn sơ nhưng lại khiến con người bối rối và sợ hãi. Không phải vì sự thật phức tạp, mà vì nó chạm đến lương tâm con người. Tin Mừng hôm nay đặt chúng ta trước một câu chuyện buồn, nơi sự thật bị chối bỏ, lương tâm bị bóp nghẹt, và một con người công chính phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.

Vua Hêrôđê nghe nói về Đức Giêsu thì bối rối. Lời đồn về Người đánh thức trong ông ký ức không yên: ký ức về Gioan Tẩy Giả, người ông đã ra lệnh chém đầu. Lương tâm, dù bị vùi lấp, vẫn có tiếng nói của nó. Hêrôđê sợ hãi không phải vì Gioan sống lại, nhưng vì sự thật mà những gì Gioan đã nói vẫn còn sống trong ông. Sự thật không chết khi người nói ra nó bị giết; trái lại, nó càng trở nên dai dẳng và ám ảnh. Gioan Tẩy Giả đã nói lên sự thật và sống sự thật. Ông không sợ mất lòng, không thỏa hiệp với điều sai trái và dù đối diện với ông là ai. Ông chỉ nói một điều rất đơn giản: “Ngài không được phép”. Đó không phải là lời kết án, mà là lời nhắc nhở lương tâm. Nhưng chính sự thật đơn sơ ấy lại trở nên không thể chịu đựng đối với những ai không muốn thay đổi. Bi kịch của Hêrôđê không nằm ở sự dữ của ông hay mưu mô của cô gái, mà nằm ở sự yếu đuối của chính ông. Ông thiếu can đảm để sống theo điều mình biết là đúng. Một chút bốc đồng và sĩ diện trước mặt khách dự tiệc, đã đủ để ông phản bội lương tâm của chính mình. Tội ác lớn thường bắt đầu từ những thỏa hiệp rất nhỏ. Trong đời sống thường ngày, chúng ta cũng nhiều lần nghe tiếng nói của sự thật trong lòng mình: một điều cần sửa, một mối quan hệ cần dứt khoát, một thói quen cần từ bỏ. Nhưng vì sợ mất mát, sợ bị đánh giá, sợ phiền phức, chúng ta chọn im lặng hoặc thỏa hiệp. Và rồi, giống như Hêrôđê, chúng ta đánh mất sự bình an nội tâm.

Gioan Tẩy Giả đã chết trong âm thầm nhưng không vô nghĩa. Ông trở thành chứng nhân cho sự thật, mở đường cho Đức Giêsu, Đấng cũng sẽ bị giết chết vì nói sự thật của tình yêu. Xin cho chúng ta, giữa một thế giới dễ dãi với sự thỏa hiệp, biết sống trung thành với sự thật trong những điều rất nhỏ mỗi ngày. Để đức tin không chỉ là điều chúng ta tin, mà là điều chúng ta dám sống, dẫu phải trả giá.

Lm. Giuse Bùi Văn Đạo