
✠Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Máccô.(Mc 4,26-34)
26 Khi ấy, Đức Giêsu nói với dân chúng dụ ngôn này: “Chuyện Nước Thiên Chúa thì cũng tựa như chuyện một người vãi hạt giống xuống đất. 27 Đêm hay ngày, người ấy ngủ hay thức, hạt giống vẫn nẩy mầm và mọc lên, bằng cách nào, thì người ấy không biết. 28 Đất tự động sinh hoa kết quả: trước hết cây lúa mọc lên, rồi trổ đòng đòng, và sau cùng thành bông lúa nặng trĩu hạt. 29 Lúa vừa chín, người ấy đem liềm ra gặt, vì đã đến mùa.”
30 Rồi Người lại nói: “Chúng ta ví Nước Thiên Chúa với cái gì đây? Lấy dụ ngôn nào mà hình dung được? 31 Nước Thiên Chúa giống như hạt cải, lúc gieo xuống đất, nó là loại nhỏ nhất trong các hạt giống trên mặt đất. 32 Nhưng khi gieo rồi, thì nó mọc lên lớn hơn mọi thứ rau cỏ, cành lá xum xuê, đến nỗi chim trời có thể làm tổ dưới bóng.”
33 Người dùng nhiều dụ ngôn tương tự mà giảng lời cho họ, tuỳ theo mức họ có thể nghe. 34 Người không bao giờ nói với họ mà không dùng dụ ngôn. Nhưng khi chỉ có thầy trò với nhau, thì Người giải nghĩa hết.
Suy niệm
Trưởng thành trong âm thầm
Có những điều trong cuộc sống lớn lên rất âm thầm. Ta không nhìn thấy từng khoảnh khắc chuyển động, nhưng đến một ngày, ta chợt nhận ra mọi sự đã khác. Hạt giống đức tin cũng lớn lên như thế: lặng lẽ, kiên nhẫn và đầy hy vọng.
Đức Giêsu kể dụ ngôn về người gieo giống: sau khi gieo, người ấy “ngủ hay thức, đêm hay ngày”, hạt giống vẫn nảy mầm và lớn lên, bằng cách nào thì người ấy không biết. Như thế, người gieo giống chỉ có một việc đơn giản là “gieo”. Phần còn lại là công trình của Thiên Chúa. Trong đời sống thiêng liêng, chúng ta thường muốn thấy kết quả ngay: muốn cầu nguyện là phải cảm thấy được, sống đạo là phải thấy mình tiến bộ rõ ràng. Nhưng Chúa Giêsu nhắc chúng ta rằng Nước Thiên Chúa không vận hành theo nhịp độ vội vã của con người, mà theo nhịp độ kiên nhẫn của tình yêu. Đức Giêsu cho thấy Thiên Chúa khởi đi từ những gì rất nhỏ. Ngài không khinh thường những khởi đầu yếu ớt, những cố gắng vụn vặt, hay một đức tin còn non nớt. Ngài mời gọi ta trung thành với việc nhỏ bé mỗi ngày: một lời cầu nguyện đơn sơ, một cử chỉ yêu thương, một chọn lựa sống ngay thẳng. Ta không cần phải là người phi thường, chỉ cần là người kiên trì. Không cần làm những việc vĩ đại, chỉ cần trung thành với những điều nhỏ bé được trao phó. Trong gia đình, nơi giáo xứ, giữa xã hội, mỗi hành động yêu thương âm thầm đều là một hạt giống Nước Trời. Ngài không ép buộc, không áp đặt, nhưng nhẹ nhàng gieo Lời vào lòng mỗi người. Còn sự lớn lên của Nước Trời trong tâm hồn ta và trong thế giới, hãy để Thiên Chúa lo liệu.
Xin cho chúng ta biết tin tưởng vào công trình âm thầm của Thiên Chúa, dám gieo những hạt giống nhỏ mỗi ngày và kiên nhẫn chờ đợi. Vì khi đến mùa, chính Thiên Chúa sẽ làm cho hạt giống trổ sinh hoa trái, vượt xa những gì ta dám mơ ước. Amen.
Lm. Giuse Bùi Văn Đạo
