
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Mát-thêu (21, 33-43. 45-46)
Khi ấy, Chúa Giê-su phán cùng các thượng tế và các kỳ lão trong dân rằng: “Các ông hãy nghe dụ ngôn này: Có ông chủ nhà kia trồng được một vườn nho. Ông rào dậu chung quanh, đào hầm ép rượu và xây tháp canh; đoạn ông cho tá điền thuê, rồi đi phương xa. Ðến mùa nho, ông sai đầy tớ đến nhà tá điền để thu phần hoa lợi. Nhưng những người làm vườn nho bắt các đầy tớ ông: đánh đứa này, giết đứa kia và ném đá đứa khác. Chủ lại sai một số đầy tớ khác đông hơn trước, nhưng họ cũng xử với chúng như vậy. Sau cùng chủ sai chính con trai mình đến với họ, vì nghĩ rằng: Họ sẽ kính nể con trai mình. Nhưng bọn làm vườn vừa thấy con trai ông chủ liền bảo nhau: “Ðứa con thừa tự kia rồi: Nào anh em! Chúng ta hãy giết nó đi và chiếm lấy gia tài của nó”. Rồi họ bắt cậu, lôi ra khỏi vườn nho mà giết. Vậy khi chủ về, ông sẽ xử trí với bọn họ thế nào? Các ông trả lời: “Ông sẽ tru diệt bọn hung ác đó và sẽ cho người khác thuê vườn nho để cứ mùa nộp phần hoa lợi”. Chúa Giê-su phán: “Các ông chưa bao giờ đọc thấy trong Kinh Thánh sao:
“Chính viên đá bọn thợ loại ra, đã trở nên viên đá góc; đó là việc Chúa làm và là việc lạ lùng trước mắt chúng ta?” Bởi vậy, Ta bảo các ông: Nước Thiên Chúa sẽ cất khỏi các ông để trao cho dân tộc khác biết làm cho trổ sinh hoa trái”.
Các Thượng tế và biệt phái nghe dụ ngôn đó, thì hiểu Người ám chỉ về mình. Họ liền tìm cách bắt Người, nhưng lại sợ dân chúng, vì thiên hạ đều tôn Người là Tiên tri.
Suy niệm
Thiên Chúa là ông chủ vườn nho. Ngài đã yêu thương, ban cho chúng ta mỗi người một “vườn nho” riêng: đó là cuộc đời, là tâm hồn, là những mối tương quan, là trách nhiệm sống và làm chứng cho Tin Mừng. Nhưng điều Thiên Chúa mong đợi không chỉ là việc giữ lấy vườn nho cho mình, mà là sinh hoa trái đúng mùa.
Bi kịch của các thợ vườn trong Tin Mừng không phải vì họ bất tài, mà vì họ chiếm đoạt. Họ quên mất mình chỉ là người được trao phó. Dần dần lòng tham, tính ích kỷ và sợ mất quyền lợi đã khiến họ khước từ các ngôn sứ, rồi cuối cùng giết chính người con yêu dấu của ông chủ. Chúa Giêsu, Người Con bị giết, chính là trung tâm của dụ ngôn. Ngài đến không phải để chiếm lại vườn nho bằng bạo lực, mà để hiến dâng chính mạng sống mình. Trên thập giá, Chúa Giêsu trở thành hòn đá bị thợ xây loại bỏ, nhưng lại được Thiên Chúa làm cho trở nên đá tảng góc tường. Mùa Chay mời gọi chúng ta tự hỏi: trong đời sống đức tin, có khi nào ta cũng cư xử như những người thợ vườn ấy không? Ta có coi đức tin là sở hữu của mình, dùng nó để tìm an toàn, danh tiếng hay quyền lợi cá nhân, hơn là để sinh hoa trái yêu thương? Trong Mùa Chay, khi chiêm ngắm cuộc thương khó của Chúa, chúng ta nhận ra: Thiên Chúa không bao giờ bỏ vườn nho của Ngài, dù con người có bất trung đến đâu.
Đức tin không thể chỉ là hình thức bên ngoài, không thể chỉ là quen thuộc với nhà thờ hay nghi thức. Đức tin đích thực phải trổ sinh hoa trái: hoa trái của khiêm nhường, của tha thứ, của công bình, của lòng thương xót trong đời sống hằng ngày. Mùa Chay là thời gian ân sủng để chúng ta trở về, nhìn lại vườn nho của đời mình. Xin cho chúng ta biết mở lòng, để Chúa Giêsu bước vào, chữa lành và làm mới lại vườn nho tâm hồn ta. Amen.
Lm. Giuse Bùi Văn Đạo
