
✠Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Gioan.(Ga 6,1-15)
1 Khi ấy, Đức Giê-su sang bên kia Biển Hồ Ga-li-lê, cũng gọi là Biển Hồ Ti-bê-ri-a. 2 Có đông đảo dân chúng đi theo Người, bởi họ từng được chứng kiến những dấu lạ Người đã làm cho những kẻ đau ốm. 3 Đức Giê-su lên núi và ngồi đó với các môn đệ. 4 Lúc ấy, sắp đến lễ Vượt Qua là đại lễ của người Do-thái.
5 Ngước mắt lên, Đức Giê-su nhìn thấy đông đảo dân chúng đến với mình. Người hỏi ông Phi-líp-phê : “Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây ?” 6 Người nói thế là để thử ông, chứ Người đã biết mình sắp làm gì rồi. 7 Ông Phi-líp-phê đáp : “Thưa, có mua đến hai trăm quan tiền bánh cũng chẳng đủ cho mỗi người một chút.” 8 Một trong các môn đệ, là ông An-rê, anh ông Si-môn Phê-rô, thưa với Người : 9 “Ở đây có một em bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng với ngần ấy người thì thấm vào đâu !” 10 Đức Giê-su nói : “Anh em cứ bảo người ta ngồi xuống đi.” Chỗ ấy có nhiều cỏ. Người ta ngồi xuống, nguyên số đàn ông đã tới khoảng năm ngàn. 11 Vậy, Đức Giê-su cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát cho những người ngồi đó. Cá nhỏ, Người cũng phân phát như vậy, ai muốn ăn bao nhiêu tuỳ ý. 12 Khi họ đã no nê rồi, Người bảo các môn đệ : “Anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí đi.” 13 Họ liền đi thu những miếng thừa của năm chiếc bánh lúa mạch người ta ăn còn lại, và chất đầy được mười hai thúng. 14 Dân chúng thấy dấu lạ Đức Giê-su làm thì nói : “Hẳn ông này là vị ngôn sứ, Đấng phải đến thế gian !” 15 Nhưng Đức Giê-su biết họ sắp đến bắt mình đem đi mà tôn làm vua, nên Người lại lánh mặt, đi lên núi một mình.
Suy niệm
Khi niềm vui Phục sinh, niềm vui chiến thắng của Đức Kitô vẫn còn ngân vang, Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta trở về một khung cảnh rất đời thường: một đám đông đói khát, một nơi hoang vắng và một câu hỏi tưởng chừng không có lời đáp: “Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?”. Đức Giêsu nhìn thấy họ. Ngài biết họ cần gì, ngay cả trước khi họ kịp lên tiếng.
Các môn đệ đứng trước thực tế đó chỉ thấy sự bất lực. “Hai trăm quan tiền cũng không đủ…” đó là cái nhìn rất con người, rất hợp lý. Nhưng Đức Giêsu lại bắt đầu từ một điều nhỏ bé: năm chiếc bánh và hai con cá của một em bé vô danh. Một chút ít, quá ít so với nhu cầu. Thế nhưng, chính cái quá ít ấy khi được trao vào tay Chúa, lại trở thành khởi đầu của phép lạ. Phép lạ không chỉ nằm ở việc bánh được hóa nhiều. Điều sâu xa hơn là cách Thiên Chúa hành động. Ngài không cần sự dư dật của con người. Ngài chỉ cần một tấm lòng dám trao ban. Em bé ấy không giữ lại phần ít ỏi cho riêng mình. Em dâng tất cả. Và chính trong sự trao ban đơn sơ đó, quyền năng của Thiên Chúa được tỏ lộ. Nhiều khi ta cũng giống các môn đệ: thấy thiếu thốn, thấy giới hạn và dễ dàng kết luận rằng “không thể”. Ta thấy đức tin mình nhỏ bé, tình yêu mình nghèo nàn, khả năng mình hạn hẹp. Nhưng Đức Giêsu không đòi hỏi chúng ta phải có nhiều. Ngài chỉ hỏi: “Con có gì?” Và Ngài chờ đợi chúng ta dám đặt vào tay Ngài chính cái mình đang có, dù nhỏ bé và mong manh. Một cử chỉ yêu thương, một lời cầu nguyện chân thành, một hy sinh âm thầm, tất cả có thể trở thành “năm chiếc bánh và hai con cá” của đời ta. Khi được trao phó, chúng không còn là của riêng ta nữa, mà trở thành khí cụ cho ân sủng lan tỏa. Phép lạ bánh hóa nhiều chỉ là dấu chỉ, hướng về một thực tại lớn hơn: chính Đức Giêsu là Bánh Hằng Sống, Đấng nuôi dưỡng linh hồn con người.
Mùa Phục sinh mời gọi chúng ta nhìn lại đời mình. Mời gọi chúng ta bước ra khỏi tính toán khép kín của mình, để học cách tin tưởng và trao ban. Khi ta dám đặt đời mình trong tay Chúa, chính Ngài sẽ làm phần còn lại. Và có lẽ, phép lạ lớn nhất không phải là bánh được hóa nhiều, mà là trái tim con người được biến đổi, từ khép kín thành quảng đại, từ lo sợ thành tín thác, từ nghèo nàn thành phong phú trong tình yêu. Amen.
Lm. Giuse Bùi Văn Đạo
