
✠Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Máccô.(Mc 2,1-12)
1 Bấy giờ, Đức Giêsu trở lại thành Caphácnaum. Hay tin Người ở nhà, 2 dân chúng tụ tập lại, đông đến nỗi ngoài cửa cũng không còn chỗ đứng. Người nói lời Thiên Chúa cho họ. 3 Bấy giờ người ta đem đến cho Đức Giêsu một kẻ bại liệt, có bốn người khiêng. 4 Nhưng vì dân chúng quá đông, nên họ không sao khiêng đến gần Người được. Họ mới dỡ mái nhà, ngay trên chỗ Người ngồi, làm thành một lỗ hổng, rồi thả người bại liệt nằm trên chõng xuống. 5 Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giêsu bảo người bại liệt: “Này con, tội con được tha rồi.” 6 Nhưng có mấy kinh sư đang ngồi đó, họ nghĩ thầm trong bụng rằng: 7 “Sao ông này lại dám nói như vậy? Ông ta nói phạm thượng! Ai có quyền tha tội, ngoài một mình Thiên Chúa?” 8 Tâm trí Đức Giêsu thấu biết ngay họ đang thầm nghĩ như thế, Người mới bảo họ: “Sao các ông lại nghĩ thầm trong bụng những điều ấy? 9 Trong hai điều: một là bảo người bại liệt: ‘Tội con được tha rồi’, hai là bảo: ‘Đứng dậy, vác chõng mà đi’, điều nào dễ hơn? 10 Vậy, để các ông biết: ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội, -Đức Giêsu bảo người bại liệt-, 11 Ta truyền cho con: Đứng dậy, vác chõng mà đi về nhà!” 12 Người bại liệt đứng dậy, và lập tức vác chõng đi ra trước mặt mọi người, khiến ai nấy đều sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa. Họ bảo nhau: “Chúng ta chưa thấy vậy bao giờ!”
Suy niệm
Thiên Chúa nâng con người trỗi dậy
Sau lễ Chúa Giêsu chịu Phép Rửa, phụng vụ dẫn chúng ta rời bờ sông Giođan để bước vào đời sống công khai của Chúa. Ánh sáng Giáng Sinh không còn dừng lại nơi Hài Nhi bé nhỏ, nhưng giờ đây bừng sáng nơi một Thiên Chúa đi vào giữa đời thường, vào nhà của con người, vào những không gian chật chội của kiếp sống mong manh.
Giữa đám đông chen chúc ấy, có một người bại liệt không thể tự mình đến với Chúa. Nhưng anh không cô độc. Anh có những người bạn. Họ không giảng thuyết, không tranh luận, chỉ âm thầm khiêng anh trên cáng, tìm mọi cách để đưa anh đến với Đức Giêsu. Khi không thể vào bằng cửa chính, họ leo lên mái nhà, dỡ mái, và thả người bại liệt xuống trước mặt Chúa. Đó là một hành động táo bạo pha chút phiền phức, nhưng lại được Tin Mừng gọi là đức tin. “Thấy họ có lòng tin như vậy…” đức tin không chỉ của người bại liệt, mà là đức tin mang tính cộng đoàn, đức tin biết gánh lấy nhau. Điều gây ngạc nhiên là: Đức Giêsu không chữa lành ngay. Người nói: “Con ơi, tội con đã được tha.” Trước nỗi đau thể xác, Chúa chạm đến vết thương sâu nhất của con người: tội lỗi, sự đứt gãy trong tương quan với Thiên Chúa. Như thế, Thiên Chúa làm người để nâng con người đứng dậy toàn diện, không chỉ là thân xác, mà là cả tâm hồn. Thiên Chúa làm người để nâng con người đứng dậy toàn diện, không chỉ là thân xác, mà là cả tâm hồn.
Sau lễ Chúa chịu Phép Rửa, Tin Mừng mời gọi chúng ta tự hỏi: tôi đang đứng ở đâu trong câu chuyện này? Là người bại liệt cần được nâng đỡ? Là người bạn sẵn sàng khiêng người khác đến với Chúa? Hay là người đứng trong đám đông, dửng dưng, dễ xét đoán nhưng chậm tin?
Lm Giuse Bùi Văn Đạo
