✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca. (Lc 7, 36-50)
Khi ấy, có một người biệt phái kia mời Chúa Giêsu đến dùng bữa với mình; Người vào nhà người biệt phái và vào bàn ăn. Chợt có một người đàn bà tội lỗi trong thành, nghe biết Người đang dùng bữa trong nhà người biệt phái, liền mang đến một bình bạch ngọc đựng thuốc thơm. Bấy giờ bà đứng phía chân Người, khóc nức nở, nước mắt ướt đẫm chân Người, bà lấy tóc lau, rồi hôn chân và xức thuốc thơm. Thấy thế, người biệt phái đã mời Người, tự nghĩ rằng: “Nếu ông này là tiên tri thì phải biết người đàn bà đang động đến mình là ai, và thuộc hạng người nào chứ: là một đứa tội lỗi (mà)!” Nhưng Chúa Giêsu lên tiếng bảo ông rằng: “Hỡi Simon, Tôi có điều muốn nói với ông”. Simon thưa: “Xin Thầy cứ nói”.
“Một người chủ nợ có hai con nợ, một người nợ năm trăm đồng, người kia nợ năm mươi. Vì cả hai không có gì trả, nên chủ nợ tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, người nào sẽ yêu chủ nợ nhiều hơn?” Simon đáp: “Tôi nghĩ là kẻ đã được tha nhiều hơn”. Chúa Giêsu bảo ông: “Ông đã xét đoán đúng”.
Và quay lại phía người đàn bà, Người bảo Simon: “Ông thấy người đàn bà này chứ? Tôi đã vào nhà ông, ông đã không đổ nước rửa chân Tôi, còn bà này đã lấy nước mắt rửa chân Tôi, rồi lấy tóc mình mà lau. Ông đã không hôn chào Tôi, còn bà này từ lúc vào không ngớt hôn chân Tôi. Ông đã không xức dầu trên đầu Tôi, còn bà này đã lấy thuốc thơm xức chân Tôi. Vì vậy, Tôi bảo ông, tội bà rất nhiều mà đã được tha rồi, vì bà đã yêu mến nhiều. Kẻ được tha ít, thì yêu mến ít”.
Rồi Người bảo người đàn bà: “Tội con đã được tha rồi”. Những người đồng bàn liền nghĩ trong lòng rằng: “Ông này là ai mà lại tha tội được?” Và Người nói với người đàn bà: “Ðức tin con đã cứu con, con hãy về bình an”.
Suy niệm
YÊU NHIỀU THA NHIỀU
Tha nhiều thì yêu mến nhiều, tha ít sẽ yêu ít. Đó là lẽ đương nhiên của cuộc sống. Việc tha thứ và yêu thương tương tác với nhau, một cách nào đó, đúng theo quy luật “nhân quả”.
Tuy nhiên, tình yêu của Chúa với con người thì không như thế. Chúa luôn đi bước trước, và yêu con người bằng một tình yêu không có điều kiện. Chúa yêu con người trong khi con người đang trong tình trạng tội lỗi và không đáng yêu. Ngài luôn sẵn lòng yêu thương, tha thứ hết mọi tội lỗi, miễn là họ sám hối. Người phụ nữ tội lỗi trong bài Tin Mừng hôm nay như một minh chứng cho tình yêu ấy. Cô ta được cho là người rất tội lỗi, nhưng đã được thứ tha, vì thành tâm trở về với tâm tình mến yêu.
Thiên Chúa vẫn yêu thương con người với một tình yêu tha thứ ngay cả khi con người không yêu mến Ngài. Tuy nhiên, khi con người yêu mến nhiều thì sự tha thứ sẽ lớn hơn. Đức Giêsu quả quyết: “Tội bà rất nhiều mà đã được tha rồi, vì bà đã yêu mến nhiều”, còn cho thấy, về phía con người, khi “yêu nhiều thì được tha nhiều”. Tình yêu của con người không phải là điều kiện cần để bảo đảm sự thứ tha, nhưng trở nên con đường dẫn đưa họ đến sự tha thứ và mở lòng để đón nhận trọn vẹn lòng xót thương của Đấng luôn yêu thương và muốn cứu độ mọi người.
Ai trong chúng ta cũng được Chúa tha, vì không ai là không mắc tội. Điều ấy cũng đòi hỏi mỗi người hãy “lấy tình yêu để đền bù tội lỗi và đền đáp tình Chúa yêu”. Nhưng buồn thay, trong cuộc sống hằng ngày vẫn không ít người giống như ông biệt phái chủ nhà, chỉ biết phán xét người khác: “Người đàn bà này là hạng người nào?”. Họ sống theo suy nghĩ thế gian chứ không theo đường lối yêu thương của Tin Mừng.
Sống theo đường lối yêu thương của Chúa, người tín hữu sẽ “yêu nhiều” để mình được tha nhiều. Lối sống ấy sẽ trở nên giống Chúa, Đấng vì yêu nhiều mà tha tất cả. Đó không chỉ là dấu chứng của người thuộc về Chúa, mà còn là sống đúng bản chất đạo mình tin theo. Amen.
Chứng Nhân
