✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.(Mt 13,10-17)

10 Khi ấy, các môn đệ đến gần hỏi Đức Giê-su rằng : “Sao Thầy lại dùng dụ ngôn mà nói với dân chúng ?” 11 Người đáp : “Bởi vì anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không. 12 Ai đã có thì được cho thêm, và sẽ có dư thừa ; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi. 13 Bởi thế, nếu Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ, là vì họ nhìn mà không nhìn, nghe mà không nghe, không hiểu. 14 Thế là đối với họ đã ứng nghiệm lời sấm của ngôn sứ I-sai-a, rằng : Các ngươi có lắng tai nghe cũng chẳng hiểu, có trố mắt nhìn cũng chẳng thấy ; 15 vì lòng dân này đã ra chai đá : chúng đã bịt tai nhắm mắt, kẻo mắt chúng thấy, tai chúng nghe, và lòng hiểu được mà hoán cải, và rồi Ta sẽ chữa chúng cho lành.

16 “Còn anh em, mắt anh em thật có phúc vì được thấy, tai anh em thật có phúc, vì được nghe. 17 Quả thế, Thầy bảo thật anh em, nhiều ngôn sứ và nhiều người công chính đã mong mỏi thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe.”

Suy niệm

Có thì được thêm, không thì lại mất !

Thiên Chúa là Đấng công bình. Thế nhưng, thoạt nghe lời Đức Giêsu: “Ai đã có thì được cho thêm và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có cũng sẽ bị lấy đi” (Mt 13,12), nhiều người cảm thấy như một sự bất công. Tại sao người đã có lại được thêm, còn người không có thì lại bị lấy mất?

Trong ánh sáng đức tin, đây lại là một quy luật rất công bằng. Điều Đức Giêsu muốn nói không phải là giàu hay nghèo, nhiều hay ít, nhưng là thái độ của con người trước mạc khải của Thiên Chúa. Ai có tâm hồn rộng mở để lắng nghe và đón nhận Lời Chúa thì sẽ được soi sáng ngày càng nhiều hơn, đức tin được củng cố và trưởng thành. Ngược lại, ai cố chấp khước từ chân lý thì ngay ánh sáng ít ỏi mình đang có cũng dần lụi tắt.

Đó cũng là lý do Đức Giêsu dùng dụ ngôn để giảng dạy. Với những người chân thành tìm kiếm Thiên Chúa, dụ ngôn khơi mở cho họ khám phá mầu nhiệm Nước Trời. Còn với những ai khép kín cõi lòng, dụ ngôn chỉ càng bộc lộ sự cứng lòng của họ. Vì thế, nơi họ đã ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia: “Có lắng tai nghe cũng chẳng hiểu, có trố mắt nhìn cũng chẳng thấy… vì lòng dân này đã ra đần độn” (x. Mt 13,14-15).

Quy luật ấy vẫn đang diễn ra trong đời sống Kitô hữu hôm nay. Người khao khát chân lý, siêng năng lắng nghe và thực hành Lời Chúa sẽ ngày càng lớn lên trong đức tin, tìm thấy niềm vui, bình an và sinh nhiều hoa trái. Trái lại, người khép lòng trước tiếng Chúa sẽ dần đánh mất sự nhạy bén thiêng liêng; đức tin nguội lạnh, hy vọng phai nhạt và cuộc sống dễ rơi vào trống vắng.

“Hãy sám hối” không chỉ là từ bỏ tội lỗi, mà còn là thay đổi cách sống để mở lòng trước tiếng Chúa. Mỗi ngày, Lời Chúa vẫn vang lên, mời gọi chúng ta lắng nghe, đón nhận và đem ra thực hành. Khi biết mở lòng với Chúa, những gì chúng ta đang có sẽ được Người làm cho phong phú hơn; còn nếu khép lòng trước ân sủng, chúng ta sẽ dần đánh mất cả những hồng ân tưởng chừng đã thuộc về mình.

Chứng Nhân