
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. (Mt 18 21-19,1)
18 21 Khi ấy, ông Phê-rô đến gần Đức Giê-su mà hỏi rằng : “Thưa Ngài, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần ? Có phải đến bảy lần không ?” 22 Đức Giê-su đáp : “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy.
23 “Vì thế, Nước Trời cũng giống như chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách. 24 Khi nhà vua vừa bắt đầu, thì người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn yến vàng. 25 Y không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y, vợ con y, cùng tất cả tài sản mà trả nợ. 26 Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống lạy lục : ‘Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết.’ 27 Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ. 28 Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo : ‘Trả nợ cho tao !’ 29 Bấy giờ, người đồng bạn sấp mình xuống van xin : ‘Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh.’ 30 Nhưng y không chịu, cứ đi tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ. 31 Thấy sự việc xảy ra như vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện. 32 Bấy giờ, tôn chủ cho đòi y đến và bảo : ‘Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta, 33 thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao ?’ 34 Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông. 35 Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình.”
19 1 Khi Đức Giê-su giảng dạy những điều ấy xong, Người rời khỏi miền Ga-li-lê và đi đến miền Giu-đê, bên kia sông Gio-đan.
Suy niệm
THA ĐẾN BẢY MƯƠI LẦN BẢY!
Theo ngôn ngữ Kinh Thánh, số 7 là con số diễn tả sự hoàn hảo. Khi con số 7 được lặp lại nhiều lần, ý nghĩa ấy càng được nhấn mạnh. Với ý nghĩa đó, khi Đức Giêsu nói: “Không phải bảy lần, mà là bảy mươi lần bảy”, Người muốn dạy rằng: hãy tha thứ luôn luôn và tha thứ mãi mãi.
Dưới cái nhìn của người đời, không có gì mang tính tuyệt đối, nhất là sự tha thứ. Người ta có quảng đại chăng nữa thì cũng đến ba lần, “quá tam ba bận”, hay đến một giới hạn nào đó. Nhưng với đức tin, người đi theo Chúa phải biết tha thứ cho anh em mình không giới hạn.
Người môn đệ phải thực hiện điều ấy, bởi chính mình đã được Chúa tha thứ không giới hạn. Con người được cứu độ nhờ ơn Chúa thứ tha, bởi vì: “Nếu Chúa chấp tội nào ai rỗi được.” Câu chuyện Đức Giêsu kể sau lời dạy về sự tha thứ nói lên điều ấy. Chỉ tiếc thay, con người khi được ông chủ là Thiên Chúa tha bổng hết mọi món nợ, nhưng đến lượt mình lại không chịu tha cho anh em, dù món nợ chẳng là bao. Chúa cũng cảnh báo rằng những ai sống như thế thì cũng sẽ chẳng được Người thứ tha.
Lời tha thứ rất đẹp và nói về tha thứ thì rất dễ, nhưng kinh nghiệm bản thân mỗi người đều cho thấy tha thứ lại chẳng dễ thực hiện. Có những người tự nhủ rằng: “Sống để bụng, chết đem đi” còn hơn phải tha thứ. Muốn tha thứ cho người khác, mỗi người cần nhận ra sự quảng đại của Thiên Chúa, Đấng luôn tha thứ cho con người yếu đuối và tội lỗi. Chỉ khi cảm nghiệm mình được Chúa thứ tha, người ta mới có thể sống sự thứ tha mà Người truyền dạy.
Nếu theo đạo là hành trình bước theo Chúa để lãnh nhận ơn tha thứ hầu được hưởng ơn cứu độ, thì đời sống đạo của mỗi người tín hữu phải sống thứ tha cho nhau, để minh chứng cho bản chất của đạo Chúa; và hoa trái của đời sống ấy được diễn tả qua sự thứ tha.
Chứng Nhân
