✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. (Mc 10,46-52)

46 Khi ấy, Đức Giê-su và các môn đệ đến thành Giê-ri-khô. Khi Đức Giê-su cùng với các môn đệ và một đám người khá đông ra khỏi thành Giê-ri-khô, thì có một người mù đang ngồi ăn xin bên vệ đường, anh ta tên là Ba-ti-mê, con ông Ti-mê. 47 Vừa nghe nói đó là Đức Giê-su Na-da-rét, anh ta bắt đầu kêu lên rằng : “Lạy ông Giê-su, Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi !” 48 Nhiều người quát nạt bảo anh ta im đi, nhưng anh ta càng kêu lớn tiếng : “Lạy Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi !” 49 Đức Giê-su đứng lại và nói : “Gọi anh ta lại đây !” Người ta gọi anh mù và bảo : “Cứ yên tâm, đứng dậy, Người gọi anh đấy !” 50 Anh mù liền vất áo choàng lại, đứng phắt dậy mà đến gần Đức Giê-su. 51 Người hỏi : “Anh muốn tôi làm gì cho anh ?” Anh mù đáp : “Thưa Thầy, xin cho tôi nhìn thấy được.” 52 Người nói : “Anh hãy đi, lòng tin của anh đã cứu anh !” Tức khắc, anh ta nhìn thấy được và đi theo Người trên con đường Người đi.

Suy niệm

Nhìn thấy và đi theo

“Người mù được nhìn thấy” là một trong những dấu chỉ của thời thiên sai (x. Lc 4,18). Việc Đức Giêsu chữa cho người mù ở Giêrikhô trong bài Tin Mừng hôm nay diễn tả chính sứ mạng cứu độ ấy. Từ việc chữa lành đôi mắt thể lý, Người dẫn anh đến ánh sáng đức tin và ơn cứu độ.

Hẳn việc chữa lành đôi mắt là điều vô cùng ý nghĩa, bởi người xưa vẫn nói: “Giàu hai con mắt”. Mù lòa không chỉ khiến con người mất khả năng nhìn thấy, nhưng còn làm cho cuộc đời bị giam hãm trong bóng tối, lệ thuộc và tuyệt vọng. Mở mắt cho một người cũng là mở ra cho họ một tương lai, một niềm hy vọng sống.

Tuy nhiên, phép lạ Đức Giêsu thực hiện không dừng lại ở việc cho anh Báctimê thấy được ánh sáng mặt trời. Qua đó, Người còn mở đôi mắt tâm hồn để anh nhận ra Đức Giêsu là ánh sáng đời mình, là Đấng Cứu Độ đáng để tín thác và bước theo. Bởi thế, cuối bài Tin Mừng, thánh Máccô ghi lại: “Anh ta nhìn thấy được và đi theo Người trên con đường Người đi” (c.52).

Báctimê được chữa lành không chỉ vì anh mù, nhưng vì anh có lòng khao khát được thấy. Giữa đám đông tìm cách ngăn cản, anh vẫn kiên trì kêu xin với tất cả niềm tin: “Lạy ông Giêsu, Con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi” (c.48). Chính tiếng kêu của lòng tin đã đưa anh đến gặp Đấng có thể đổi thay cuộc đời mình.

Ngày nay, nhiều người tuy mắt sáng nhưng tâm hồn lại mù lòa trước sự thật, trước nỗi đau của tha nhân và trước tiếng Chúa. Có những thứ của thế gian như tiền bạc, hưởng thụ, danh vọng hay cái tôi ích kỷ làm con người không còn nhận ra đâu là con đường dẫn đến sự sống thật.

Theo đạo không chỉ là giữ luật, mà là đi trên con đường Đức Giêsu đã đi. Nhưng nhiều khi những hào nhoáng và cám dỗ của thế gian làm con người mù mắt, không còn nhận ra đường Chúa. Vì thế, người Kitô hữu cần đến với Chúa và Lời Ngài để có đôi mắt đức tin sáng, hầu trở nên ánh sáng thừa sai giữa một thế giới còn nhiều bóng tối.

Chứng Nhân