✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. (Ga 5, 31 - 47)
31 Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Do-thái rằng : “Nếu tôi làm chứng về chính mình, thì lời chứng của tôi không thật. 32 Có Đấng khác làm chứng về tôi, và tôi biết : lời Người làm chứng về tôi là lời chứng thật. 33 Chính các ông đã cử người đến gặp ông Gio-an, và ông ấy đã làm chứng cho sự thật. 34 Phần tôi, tôi không cần lời chứng của một phàm nhân, nhưng tôi nói ra những điều này để các ông được cứu độ. 35 Ông Gio-an là ngọn đèn cháy sáng, và các ông đã muốn vui hưởng ánh sáng của ông trong một thời gian. 36 Nhưng phần tôi, tôi có một lời chứng lớn hơn lời chứng của ông Gio-an : đó là những việc Chúa Cha đã giao cho tôi để tôi hoàn thành ; chính những việc tôi làm đó làm chứng cho tôi rằng Chúa Cha đã sai tôi. 37 Chúa Cha, Đấng đã sai tôi, chính Người cũng đã làm chứng cho tôi. Các ông đã không bao giờ nghe tiếng Người, cũng chẳng bao giờ thấy tôn nhan Người. 38 Các ông đã không để cho lời Người ở mãi trong lòng, bởi vì chính các ông không tin vào Đấng Người đã sai đến. 39 Các ông nghiên cứu Kinh Thánh, vì nghĩ rằng trong đó các ông sẽ tìm được sự sống đời đời. Mà chính Kinh Thánh lại làm chứng về tôi. 40 Các ông không muốn đến cùng tôi để được sự sống.
41 “Tôi không cần người đời tôn vinh. 42 Nhưng tôi biết : các ông không có lòng yêu mến Thiên Chúa. 43 Tôi đã đến nhân danh Cha tôi, nhưng các ông không đón nhận. Nếu có ai khác nhân danh mình mà đến, thì các ông lại đón nhận. 44 Các ông tôn vinh lẫn nhau và không tìm kiếm vinh quang phát xuất từ Thiên Chúa duy nhất, thì làm sao các ông có thể tin được ?
45 “Các ông đừng tưởng là tôi sẽ tố cáo các ông với Chúa Cha. Kẻ tố cáo các ông chính là ông Mô-sê, người mà các ông tin cậy. 46 Vì nếu các ông tin ông Mô-sê, thì hẳn các ông cũng tin tôi, bởi lẽ ông ấy đã viết về tôi. 47 Nhưng nếu điều ông ấy viết mà các ông không tin, thì làm sao tin được lời tôi nói ?”
Suy Niệm
CÁC ÔNG ĐÃ KHÔNG BAO GIỜ NGHE TIẾNG NGƯỜI
Lịch sử cứu độ là câu chuyện tình đẹp giữa Thiên Chúa và con người. Nhưng câu chuyện ấy cũng chất chứa bao nỗi buồn, đến nỗi Đức Chúa đã từng phải thốt lên: “Ta đã thấy dân này rồi, đó là một dân cứng đầu cứng cổ” (Xh 32,9 – bài đọc 1). Đáng buồn thay lịch sử buồn ấy tiếp tục lặp lại vào thời Chúa Giêsu, khiến Người cũng phải nặng lời khiển trách: “Các ông đã không bao giờ nghe tiếng Người” (Ga 5, 37).
Khi không bao giờ nghe tiếng Người – Chúa Cha, người Do Thái cũng không nghe Đấng mà Chúa Cha sai đến là Đức Giêsu. Thật vậy, chính Chúa Cha đã làm chứng điều ấy, và như Chúa Giêsu khẳng định “tôi biết Lời Người làm chứng về tôi là lời chứng thật” (c.32). Lời chứng về Đấng Cứu Thế còn được ông Gioan, một người được nhiều người Do Thái mến mộ, bằng sứ mạng và cái chết của mình. Không chỉ vậy, Đức Giêsu còn cho biết có một lời chứng thuyết phục hơn nữa, đó chính là những việc Người làm: “Những việc Chúa Cha đã giao cho tôi để tôi hoàn thành; chính những việc tôi làm đó làm chứng cho tôi rằng Chúa Cha đã sai tôi” (c.36). Những lý lẽ mà Đức Giêsu đưa ra rất chắc chắn và đầy tính thuyết phục, nhưng những người Do Thái đang nghe Người vẫn chối từ, bởi họ đã không nghe lời Chúa Cha. Vì thế, Đức Giêsu đã cảnh báo chính Môsê, người họ tin cậy, sẽ tố cáo họ, bởi vì ông đã viết về Người được Thiên Chúa sai đến, mà giờ thì những người này lại không đón nhận.
Lời khiển trách của Đức Giêsu: “Các ông đã không bao giờ nghe tiếng Người” từ ngàn xưa, dường như vẫn luôn mang tính thời sự. Với tâm hồn khiêm tốn nhìn vào tâm hồn và đời sống, chúng ta dễ nhận thấy điều ấy. Những ngày chay thánh là dịp đặc biệt nhắc nhở mỗi người “đừng cứng đầu cứng cổ”, nhưng hay “vâng nghe Lời Người”.
Chứng Nhân