✠Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca.(Lc 11,14-23)

14 Khi ấy, Đức Giê-su trừ một tên quỷ, và nó là quỷ câm. Khi quỷ xuất rồi, thì người câm nói được. Đám đông lấy làm ngạc nhiên. 15 Nhưng trong số đó có mấy người lại bảo: “Ông ấy dựa thế quỷ vương Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ.” 16 Kẻ khác lại muốn thử Người, nên đã đòi Người một dấu lạ từ trời. 17 Nhưng Người biết tư tưởng của họ, nên nói: “Nước nào tự chia rẽ thì sẽ điêu tàn, nhà nọ đổ xuống nhà kia. 18 Nếu Xa-tan cũng tự chia rẽ chống lại chính mình, thì nước nó tồn tại sao được ?... bởi lẽ các ông nói tôi dựa thế Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ. 19 Nếu tôi dựa thế Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ, thì con cái các ông dựa thế ai mà trừ ? Bởi vậy, chính họ sẽ xét xử các ông. 20 Còn nếu tôi dùng ngón tay Thiên Chúa mà trừ quỷ, thì quả là Triều Đại Thiên Chúa đã đến giữa các ông. 21 Khi một người mạnh được vũ trang đầy đủ canh giữ lâu đài của mình, thì của cải người ấy được an toàn. 22 Nhưng nếu có người mạnh thế hơn đột nhập và thắng được người ấy, thì sẽ tước lấy vũ khí mà người ấy vẫn tin tưởng và sẽ đem phân phát những gì đã lấy được.

23 “Ai không đi với tôi là chống lại tôi, và ai không cùng tôi thu góp là phân tán.”

Suy niệm

Một khi không mở lòng !

Một khi người ta không mở lòng đón nhận điều gì đó, thì họ sẽ tìm mọi cách để thoái thác, chối từ, và thậm chí đi đến chống đối. Câu chuyện Tin Mừng hôm nay là một ví dụ điển hình cho điều ấy.

Đức Giêsu đến để loan báo Tin Mừng cứu độ. Những người thiện chí mở lòng đón nhận thì lắng nghe Lời Chúa và thành tâm đi theo Ngài với niềm phấn khởi hăng say. Còn những ai không mở lòng đón nhận thì tìm mọi cách biện minh và chống chế. Cũng một việc trừ quỷ: với những người đón nhận thì họ ngạc nhiên thán phục; còn những người không đón nhận thì lại cho rằng: “Ông ấy dựa vào thế quỷ vương Bêendêbun mà trừ quỷ” (c.15).

Đức Giêsu cho thấy lý luận ấy là vô lý, bởi làm như thế là tự hủy diệt mình. Nhưng qua đó, Ngài khẳng định rằng “ngón tay Thiên Chúa” đang can thiệp vào trần gian, và như vậy Nước Thiên Chúa đã đến giữa loài người. Đồng thời, Ngài cho biết Ngài còn mạnh hơn quỷ dữ, để những ai mở lòng đón nhận sẽ được giải thoát khỏi quyền lực của sự dữ và được dẫn đưa vào Nước Trời.

Từ việc không mở lòng, con người không chỉ khước từ ơn cứu độ, mà còn có thể trở nên thù nghịch với Thiên Chúa. Với những người như thế, Đức Giêsu phải nói cách nặng nề rằng: “Ai không đi với tôi là chống lại tôi, và ai không cùng tôi thu góp là phân tán” (c.23).

Trước lời mời gọi của Tin Mừng, con người không thể dửng dưng với suy nghĩ rằng “không liên quan đến mình”, nhưng phải có trách nhiệm mở lòng ra đón nhận. Ai làm như thế là người “thuận” với Chúa và cùng với Người “thu góp” cho kho tàng Nước Trời; ngược lại, đó là kẻ “nghịch” với Chúa và là người “phân tán” gia sản đời đời.

Mùa Chay chính là thời gian thuận tiện để mỗi người mở lòng mình ra với Chúa. Điều đó được thể hiện khi ta bước ra khỏi vòng tội lỗi, thành tâm sám hối và canh tân đời sống. Khi ấy, người Kitô hữu bước ra khỏi bóng tối để trở nên “ánh sáng cho thế gian”, sống thuận với Chúa và cùng Người thu góp cho Nước Trời như những môn đệ thừa sai.

Chứng Nhân