Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. (Mt 19,16-22)

16 Khi ấy, có một người đến thưa Đức Giê-su rằng : “Thưa Thầy, tôi phải làm điều gì tốt để được hưởng sự sống đời đời ?” 17 Đức Giê-su đáp : “Sao anh hỏi tôi về điều tốt ? Chỉ có một Đấng tốt lành mà thôi. Nếu anh muốn vào cõi sống, thì hãy giữ các điều răn.” 18 Người ấy hỏi : “Điều răn nào ?” Đức Giê-su đáp : “Ngươi không được giết người. Ngươi không được ngoại tình. Ngươi không được trộm cắp. Ngươi không được làm chứng gian. 19 Ngươi phải thờ cha kính mẹ”, và “Ngươi phải yêu đồng loại như yêu chính mình.” 20 Người thanh niên ấy nói : “Tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ, tôi còn thiếu điều gì nữa không ?” 21 Đức Giê-su đáp : “Nếu anh muốn nên hoàn thiện, thì hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo, anh sẽ có được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi.” 22 Nghe lời đó, người thanh niên buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải.

Suy Niệm

ĐIỀU GÌ CẢN BƯỚC TÔI THEO CHÚA?

Người thanh niên trong Tin Mừng đến với Đức Giêsu và hỏi: “Thưa Thầy, tôi phải làm điều gì tốt để được hưởng sự sống đời đời?” (Mt 19,16). Anh là người sống tốt, biết giữ các điều răn. Thế nhưng, trong lòng anh vẫn có một thao thức: “Tôi còn thiếu điều gì?” (Mt 19,20). Có lẽ đây cũng là câu hỏi mỗi người chúng ta cần đặt ra. Giữ đạo, tránh điều xấu và làm việc tốt là điều cần thiết, nhưng theo Chúa không chỉ dừng lại ở đó. Đức Giêsu muốn đưa chúng ta đi xa hơn, đó là trao cho Người một tình yêu trọn vẹn.

Vì thế, Chúa nói với người thanh niên: “Nếu anh muốn nên hoàn thiện, thì hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo… rồi hãy đến theo tôi” (Mt 19,21). Đức Giêsu không nói của cải là điều xấu. Người chỉ cho anh thấy điều đang giữ chặt trái tim anh. Anh có thể giữ các điều răn, nhưng lại chưa thể buông điều mình quý nhất để bước theo Chúa. Chúng ta cũng có những điều mình khó lòng từ bỏ: tiền bạc, danh dự, sự tiện nghi, một kế hoạch riêng, một mối tương quan hay chính cái tôi của mình. Những điều ấy không nhất thiết là xấu, nhưng sẽ trở thành cản trở nếu chiếm chỗ của Chúa trong lòng ta.

Người thanh niên cuối cùng “buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải” (Mt 19,22). Còn chúng ta thì sao? Nếu hôm nay Đức Giêsu hỏi mỗi người chúng ta: “Con còn thiếu điều gì?”, chúng ta sẽ trả lời thế nào? Và điều gì đang níu giữ chúng ta?

Lm. Phêrô Nguyễn Văn Thành