
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Maccô. (Mc 6,30-34)
30 Khi ấy, các Tông Đồ tụ họp chung quanh Đức Giê-su, và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm, và mọi điều các ông đã dạy. 31 Người bảo các ông: “Anh em hãy lánh riêng ra, đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống nữa. 32 Vậy, thầy trò xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng. 33 Thấy các ngài ra đi, nhiều người hiểu ý, nên từ khắp các thành, họ cùng nhau theo đường bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài. 34 Ra khỏi thuyền, Đức Giê-su thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều.
Suy niệm
Người dạy dỗ họ nhiều điều
Thật là xúc động vì Chúa Giêsu và các tông đồ bận rộn mệt nhọc, chẳng được nghỉ ngơi và thậm chí không có thời giờ ăn uống. Cũng thật là cảm động vì đám đông đi theo Chúa, chạy theo lối tắt để đón gặp Chúa. Cảnh tượng ấy được Chúa ví như đoàn chiên không người chăn dắt. Họ theo Chúa đông đảo và không muốn rời, không hẳn chỉ để chứng kiến Chúa làm phép lạ hay trừ quỷ, cũng không phải để được Chúa cho ăn bánh no nê. Họ theo Chúa bất chấp đói khát mệt nhọc dường như chỉ muốn được nghe Người giảng dạy. Lời dạy của Chúa làm cho họ được khai trí mở lòng, là lời Tin Mừng nên mang lại cho họ niềm vui thiêng liêng vô bờ bến, là lời giải thoát để họ rũ bỏ được gánh nặng tội lỗi, là lời dem lại bình an cho tâm hồn. Họ đói, họ khát, họ thèm lời giảng của Chúa. Chúa thấy thế, Người hiểu tâm tư của họ và vì thế, khi vừa ra khỏi thuyền, Chúa chạnh lòng thương, quên cả đói và mệt, Người dạy dỗ họ nhiều điều.
Liệu chúng ta có cái khao khát của đám đông ngày xưa không? Liệu chúng ta có dám hy sinh một chút thời gian hoặc một điều gì đó để được nghe Chúa dạy dỗ không? Liệu chúng ta có nhận ra giá trị thật sự của lời Chúa đối với đời sống hằng ngày không?
Lm. Giuse Nguyễn Văn Thông
