
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.(Mt 18,1-5.10.12-14)
1 Khi ấy, các môn đệ lại gần hỏi Đức Giê-su rằng : “Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời ?” 2 Đức Giê-su liền gọi một em nhỏ đến, đặt vào giữa các ông 3 và nói : “Thầy bảo thật anh em : nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.
4 “Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất trong Nước Trời.
5 “Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy.
10 “Anh em hãy coi chừng, chớ khinh một ai trong những kẻ bé mọn này ; quả thật, Thầy nói cho anh em biết : các thiên thần của họ ở trên trời không ngừng chiêm ngưỡng nhan Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.
12 “Anh em nghĩ sao ? Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao ? 13 Và nếu may mà tìm được, thì Thầy bảo thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc. 14 Cũng vậy, Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.”
Suy niệm
HÃY YÊU THƯƠNG VÀ ĐÓN NHẬN NHAU
Trước câu hỏi của các môn đệ: “Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời?”(Mt 18,1b), Chúa Giêsu không trả lời theo tiêu chuẩn địa vị hay quyền bính như các ông mong đợi. Trái lại, Người mời gọi các môn đệ hoán cải cách nhìn và trở nên như trẻ nhỏ, để từ đó biết yêu thương và đón nhận những anh chị em bé mọn.
Trở nên như trẻ nhỏ không phải là quay lại tình trạng ấu thơ, nhưng là biết khiêm hạ, ý thức sự giới hạn của mình và hoàn toàn cậy dựa vào Chúa. Chính trong sự cậy dựa ấy, người môn đệ kín múc sức mạnh từ ân sủng của Người để sống theo tinh thần Nước Trời.
Tuy nhiên, khi đã kín múc được sức mạnh nhờ ân sủng của Chúa, các môn đệ được mời gọi phải thực thi tình yêu thương của Người cho những anh chị em bé mọn trong cộng đoàn. Bởi họ được mời gọi không chỉ là kẻ thụ động đón nhận ân sủng phát xuất từ tình yêu của Chúa, mà còn được mời gọi trở nên khí cụ chuyển trao ân sủng, để tình yêu Người đã tuôn đổ trên mình cũng tiếp tục lan toả đến những anh chị em bé mọn..
Cách riêng, anh chị em bé mọn không chỉ là những người thiếu hiểu biết, non yếu về đức tin, mà thậm chí còn lầm lạc như con chiên rời xa đàn. Nhưng thay vì loại trừ, Chúa Giêsu muốn các môn đệ hãy biết xót thương, biết kiếm tìm và đưa người anh chị em lầm lạc đó trở về cộng đoàn, như chính Người đã làm cho mỗi người trước. Bởi Thiên Chúa là Cha trên trời, Ngài luôn yêu thương và không muốn một ai trong những kẻ bé mọn nhất phải hư mất.
Mỗi cộng đoàn Kitô hữu hôm nay đều có những “trẻ nhỏ”, những “kẻ bé mọn” và cả những “con chiên lạc”. Nếu chỉ biết xét đoán và loại trừ, cộng đoàn sẽ dần đánh mất khuôn mặt của Đức Giêsu Kitô. Trái lại, khi mỗi người biết sống khiêm hạ, cậy dựa vào Chúa, yêu thương và đón nhận nhau với lòng thương xót, cộng đoàn sẽ trở thành dấu chỉ sống động của Nước Trời ngay giữa trần gian.
Joseph Thụ Nhân
