✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.(Mc 7,1-13)

1 Khi ấy, có những người Pha-ri-sêu và một số kinh sư tụ họp quanh Đức Giê-su. Họ là những người từ Giê-ru-sa-lem đến. 2 Họ thấy vài môn đệ của Người dùng bữa mà tay còn ô uế, nghĩa là chưa rửa. 3 Thật vậy, người Pha-ri-sêu cũng như mọi người Do-thái đều nắm giữ truyền thống của tiền nhân : họ không ăn gì, khi chưa rửa tay cẩn thận ; 4 thức gì mua ngoài chợ về, cũng phải rảy nước đã rồi mới ăn ; họ còn giữ nhiều tập tục khác nữa như rửa chén bát, bình lọ và các đồ đồng. 5 Vậy, người Pha-ri-sêu và kinh sư hỏi Đức Giê-su : “Sao các môn đệ của ông không theo truyền thống của tiền nhân, cứ để tay ô uế mà dùng bữa ?” 6 Người trả lời họ: “Ngôn sứ I-sai-a thật đã nói tiên tri rất đúng về các ông là những kẻ đạo đức giả, khi viết rằng :

Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng,

còn lòng chúng thì lại xa Ta.

7Chúng có thờ phượng Ta thì cũng vô ích,

vì giáo lý chúng giảng dạy chỉ là giới luật phàm nhân.

8 Các ông gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa, mà duy trì truyền thống của người phàm.” 9 Người còn nói : “Các ông thật khéo coi thường điều răn của Thiên Chúa, để nắm giữ truyền thống của các ông. 10 Quả thế, ông Mô-sê đã dạy rằng : ‘Ngươi hãy thờ cha kính mẹ’ và ‘kẻ nào nguyền rủa cha mẹ, thì phải bị xử tử !’ 11 Còn các ông, các ông lại bảo : ‘Người nào nói với cha với mẹ rằng : những gì con có để giúp cha mẹ đều là ‘co-ban’ nghĩa là lễ phẩm đã dâng cho Chúa’ rồi, 12 và các ông không để cho người ấy làm gì để giúp cha mẹ nữa. 13 Thế là các ông lấy truyền thống các ông đã truyền lại cho nhau mà huỷ bỏ lời Thiên Chúa. Các ông còn làm nhiều điều khác giống như vậy nữa !”

Suy niệm

Chân thành sống theo đường lối Chúa

Vệ sinh thân thể và ăn ở sạch sẽ, gọn gàng là một biểu hiện của nếp sống văn minh. Chúa Giêsu chắc chắn không những không lên án, mà còn khuyến khích nếp sống này. Tuy nhiên, việc chỉ giữ nếp sống văn minh cách hình thức là chưa đủ, thậm chí là một phản chứng của Tin Mừng, nếu không được khởi xuất từ một tâm hồn chân thật và thánh thiện. Đáng tiếc, đây lại là điều mà các pha-ri-sêu và kinh sư thực hiện.

Theo Luật Môsê, co-ban là một từ để chỉ tất cả những của lễ dâng lên Thiên Chúa trong các hành vi phụng tự (lễ toàn thiêu, lễ kỳ an, lễ xá tội,… - x.Lv 1-7). Cách hình ảnh, co-ban diễn tả việc con người thành tâm tiến gần tới trước nhan thánh Chúa để tôn thờ cùng với lễ vật của mình. Luật Mô-sê không cho phép lạm dụng co-ban để trốn tránh bổn phận đạo hiếu.

Tuy nhiên, những người pha-ri-sêu và kinh sư trên đây đã tìm cách “lách luật”, khi cố ý giải thích co-ban theo hướng có lợi cho mình. Họ cho rằng co-ban đã được hứa dâng, nhưng chưa phải dâng ngay, mà có thể trì hoãn bao lâu tuỳ đương sự tự định đoạt. Nhưng ẩn sau lối giải thích như thể khá linh động và nhân văn này lại là một sự gian manh, hoàn toàn trái nghịch với đường lối Thiên Chúa. Vì khi giải thích như vậy, những người pha-ri-sêu và kinh sư thường trở thành những kẻ tiên phong hứa dâng cúng mọi tài sản lên Thiên Chúa, nhưng thực chất thì chưa dâng, hay mới dâng tượng trưng chút ít. Điều này vừa khiến họ được dân chúng ngưỡng mộ, vừa giúp họ thoát trách nhiệm chăm lo cho cha mẹ già yếu, lại vừa an tâm hưởng dùng và tích luỹ thêm nhiều tài sản khác.

Trái lại, dân chúng phần đông là những kẻ nghèo khó lại thường thực hành đúng theo những gì được chỉ dạy. Họ vẫn thành tâm đem theo của dâng tiến khi hành hương lên Giê-ru-sa-lem vào các dịp lễ hàng năm, vẫn phải sử dụng những dịch vụ mà nhóm pha-ri-sêu và kinh sư nơi đây thường chiếm đặc quyền cung ứng. Họ có thể đã không ý thức việc mình, trong thực tế, đã trở thành một mối lợi cho những kẻ giả hình mang thân phận danh giá kia.

Vì thế, lối hành xử của những người pha-ri-sêu và kinh sư đến từ Giê-ru-sa-lem không chỉ bất nhân tính khi lạm dụng Danh Chúa để mưu lợi cá nhân, mà còn là một cách gián tiếp tôn thờ ngẫu tượng khi coi tài sản như thần linh giúp đảm bảo cho cuộc sống mình. Nhưng trước Chúa Giêsu, tất cả đều được phơi bày ra ánh sáng, khiến họ câm miệng không thể chối cãi.

Suy ngẫm về bài Tin Mừng hôm nay, nhất là trong khung cảnh những ngày cận kề Tết, mỗi người chúng ta cũng được mời gọi hãy biết sống chân thành với Chúa và với nhau. Vì Chúa luôn thấu suốt những điều sâu thẳm nhất nơi mọi ngõ ngách tâm hồn con người, nên việc manh tâm lường gạt Chúa, hay lừa gạt nhau chỉ khiến ta tự tách biệt và đẩy mình tới chỗ phải chịu khốn đời đời. Cách riêng, ta được mời gọi hãy dám đón nhận trách nhiệm chăm lo cho cha mẹ, cũng như thân nhân của mình khi già yếu, bệnh tật. Bởi, đây không chỉ là điều đúng đắn theo đường lối Thiên Chúa, mà còn mở đường cho ta về cõi phúc đời đời.

Joseph Thụ Nhân