
Người Pháp có một câu thành ngữ rất hay: “Cuộc sống không giống như dòng nước êm đềm của một con sông hiền hòa.” Quả thật, trên hành trình cuộc đời, không ai có thể tránh khỏi những lúc sóng gió, thử thách và đau khổ. Ai cũng mong muốn được bình an và hạnh phúc, nhưng bình an đích thực không phải là điều có được mà không phải trả giá. Nhiều khi, để có được một hạnh phúc bền vững, người ta phải đi qua những giông bão của cuộc đời.
Có một bài viết với tựa đề rất gợi suy nghĩ: “Giá của cái nắm tay tuổi già là bao nhiêu giông bão tuổi trẻ.” Hình ảnh hai người già vẫn nắm tay nhau sau bao năm chung sống thật đẹp. Nhưng đằng sau cái nắm tay bình dị ấy là cả một hành trình dài với biết bao hy sinh, nhẫn nhịn, tha thứ và vượt qua thử thách. Khi bước vào đời sống hôn nhân, người ta thường mơ về một lâu đài tình yêu, một cuộc sống chỉ có hoa hồng và những ngày tháng êm đềm. Nhưng rồi thực tế cho thấy: hạnh phúc không được xây dựng bằng những ước mơ đẹp, mà bằng sự trung thành trong những ngày tháng khó khăn. Chính những giông bão được cùng nhau vượt qua làm cho tình yêu trở nên sâu sắc và có giá trị hơn.
Trong bài đọc I, tiên tri Giêrêmia cũng đã trải qua một hành trình đầy đau khổ. Vì trung thành với sứ mạng Thiên Chúa trao, ông bị chế nhạo, chống đối, khinh chê, thậm chí bị đe dọa đến tính mạng. Có những lúc Giêrêmia muốn từ bỏ sứ mạng, muốn không nói lời của Thiên Chúa nữa. Nhưng cuối cùng, ông vẫn không thể quay lưng với tiếng gọi của Thiên Chúa. Dù đau khổ, ông vẫn trung thành với con đường mình đã được mời gọi bước đi.
Tin Mừng hôm nay cũng đưa chúng ta đến trước một con đường như thế. Sau khi Phêrô tuyên xưng Đức Giêsu là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống, Đức Giêsu bắt đầu loan báo cho các môn đệ biết con đường Người sẽ đi: lên Giêrusalem, chịu nhiều đau khổ, bị giết chết và ngày thứ ba sẽ trỗi dậy.
Phêrô không thể chấp nhận một Đấng Kitô phải chịu đau khổ. Ông kéo Đức Giêsu ra và can ngăn: “Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy!” Phêrô yêu mến Thầy, nhưng ông vẫn chưa hiểu được con đường của Thiên Chúa. Ông muốn một Đức Kitô vinh quang nhưng không có thập giá; một Đấng Cứu Thế chiến thắng nhưng không phải trải qua đau khổ. Đó cũng có thể là tâm trạng của mỗi người chúng ta. Chúng ta muốn theo Chúa, nhưng nhiều khi lại muốn một con đường không có thập giá. Chúng ta muốn hạnh phúc nhưng không muốn hy sinh; muốn thành công nhưng không muốn cố gắng; muốn gia đình bình an nhưng lại không muốn nhẫn nhịn và tha thứ; muốn được Chúa chúc phúc nhưng lại không muốn từ bỏ những gì đi ngược lại với Tin Mừng.
Vì thế, Lời Chúa hôm nay đặt trước chúng ta một câu hỏi rất căn bản: Tôi đang nhìn cuộc đời bằng cái nhìn của Đức Giêsu hay bằng cái nhìn của Phêrô? Đức Giêsu không tìm kiếm đau khổ vì đau khổ. Người cũng không yêu cầu chúng ta phải đi tìm thập giá. Nhưng khi thập giá xuất hiện trên con đường trung thành với Thiên Chúa và với bổn phận của mình, Người mời gọi chúng ta đừng chạy trốn, nhưng can đảm đón nhận và bước đi cùng Người. Bởi vì con đường của Đức Kitô là con đường thập giá, nhưng thập giá không phải là điểm kết thúc. Sau thập giá là phục sinh; sau đau khổ là vinh quang; sau sự chết là sự sống.
Một thứ vinh quang không đi qua thập giá chỉ là thứ vinh quang rẻ tiền và chóng qua. Cũng vậy, một đau khổ không được sống trong niềm tin và hy vọng có thể trở thành một đau khổ vô nghĩa. Nhưng khi thập giá được mang với Đức Kitô, đau khổ có thể trở thành con đường dẫn chúng ta đến sự sống. Điều này có thể thấy rất rõ trong cuộc sống. Một sinh viên muốn có một tấm bằng tốt phải chấp nhận những năm tháng học tập, kỷ luật, từ bỏ những cuộc vui không cần thiết và kiên trì trước những khó khăn. Thành quả ấy có giá trị bởi nó được xây dựng bằng công sức và sự hy sinh. Ngược lại, nếu người ta chỉ tìm cách mua lấy một tấm bằng mà không thực sự học tập, thì dù có được bằng cấp, đó cũng chỉ là một thứ thành công bên ngoài, không có giá trị thực sự.
Đời sống đức tin cũng vậy. Người môn đệ Đức Kitô không thể chỉ tìm kiếm những điều dễ chịu, những lời an ủi hay những thành công bên ngoài. Theo Chúa là chấp nhận từ bỏ chính mình, vác thập giá mình và bước theo Người. Đặc biệt trong đời sống hôn nhân và gia đình, điều này càng trở nên cụ thể. Cái nắm tay của hai người ở tuổi già không tự nhiên mà có. Đằng sau nó là biết bao lần nhường nhịn, tha thứ; biết bao bữa cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt; biết bao lúc thất vọng, mệt mỏi nhưng vẫn chọn ở lại, vẫn chọn yêu thương và trung thành.
Cuộc đời mỗi người là một hành trình. Trên hành trình ấy chắc chắn sẽ có những ngày nắng đẹp, nhưng cũng không thiếu những ngày giông bão. Điều quan trọng không phải là chúng ta có tránh được mọi đau khổ hay không, nhưng là chúng ta bước qua đau khổ với ai và bước về đâu. Nếu bước đi một mình, thập giá có thể trở thành gánh nặng. Nhưng nếu bước đi với Đức Kitô, thập giá trở thành con đường dẫn đến phục sinh.
Vì thế, con đường từ bỏ là con đường dẫn tới sự sống; con đường thập giá là con đường dẫn tới phục sinh; con đường trung thành là con đường dẫn tới vinh quang. Phải đi qua gian khổ mới cảm nhận được giá trị của hạnh phúc; phải biết hy sinh mới hiểu được giá trị của tình yêu; và phải đi qua thập giá với Đức Kitô mới có thể bước vào vinh quang phục sinh với Người.
Xin Chúa ban cho mỗi người chúng ta lòng can đảm để không chạy trốn trước những thập giá của cuộc đời, lòng trung thành để không bỏ cuộc giữa những thử thách, và nhất là một đức tin đủ mạnh để luôn xác tín rằng: sau mỗi thập giá được đón nhận trong tình yêu là một bình minh phục sinh mà Thiên Chúa đã chuẩn bị cho chúng ta. Amen
Lm. Gioakim Nguyễn Xuân Văn
