
Khi lựa chọn một người kế vị cho một chức vụ quan trọng, người ta thường cân nhắc rất kỹ. Người được chọn phải có năng lực, phẩm chất và xứng đáng với trách nhiệm được trao phó. Chức vụ càng lớn, tiêu chuẩn càng cao. Thế nhưng, nhìn lại lịch sử cứu độ, chúng ta nhận ra rằng Thiên Chúa lại có những cách lựa chọn rất khác với con người.
Để trở thành cha của một dân tộc đông đảo, Thiên Chúa chọn Abraham khi ông đã cao niên và chưa có con. Để giải phóng Israel, Người chọn Môsê, một con người ý thức rõ những giới hạn của mình. Để làm vua Israel, Người không chọn người con cả hay người có dáng vẻ oai phong, nhưng chọn Đavít, người con út. Và khi trao trách nhiệm xây dựng Hội Thánh, Đức Giêsu lại chọn Phêrô, một người ngư phủ bình thường.
Sự lựa chọn của Thiên Chúa vượt quá sự hiểu biết của con người
Trong Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu hỏi các môn đệ: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” Phêrô trả lời: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống.” Đức Giêsu cho ông biết rằng câu trả lời ấy không phải do sự hiểu biết của con người, nhưng là nhờ Chúa Cha mặc khải. Và ngay sau đó, Người trao cho Phêrô một sứ mạng lớn lao: “Anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá; trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy.”
Điều đáng ngạc nhiên là Đức Giêsu không chọn một học giả nổi tiếng hay một nhà lãnh đạo tài ba, nhưng chọn một người ngư phủ với không ít giới hạn. Phêrô nhiệt thành nhưng nóng nảy; mạnh mẽ tuyên bố sẽ trung thành với Thầy nhưng rồi lại chối Thầy ba lần; có lòng tin nhưng nhiều lúc đức tin còn yếu kém. Thế nhưng, Đức Giêsu vẫn chọn ông. Qua đó, chúng ta hiểu rằng Thiên Chúa không chọn con người vì họ hoàn hảo; Người chọn họ và từng bước biến đổi họ để trở nên khí cụ của Người. Và làm họ trở thành những con người của việc loan báo Tin Mừng, cũng như phân phát nguồn ân sủng thiêng liêng.
Đường lối của Thiên Chúa khác với đường lối của con người.
Trong bài đọc hai, thánh Phaolô phải thốt lên: “Sự khôn ngoan và thông suốt của Thiên Chúa sâu thẳm dường nào! Quyết định của Người, ai dò cho thấu! Đường lối của Người, ai theo dõi được!”
Thông thường, con người thường tìm kiếm những người tài giỏi, mạnh mẽ và có nhiều thành tích. Thiên Chúa lại có thể chọn những con người bình thường, yếu đuối và đầy giới hạn. Bởi vì khi nhận ra sự yếu đuối của mình, con người sẽ biết cậy dựa vào Thiên Chúa và để cho Người hành động. Thánh Phaolô đã cảm nghiệm điều đó nơi chính mình. Khi cầu xin Chúa cất khỏi những yếu đuối của mình, ông nhận được câu trả lời: “Ơn của Thầy đã đủ cho anh, vì sức mạnh của Thầy được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối.” Vì thế, ông mới có thể nói: “Khi tôi yếu, chính là lúc tôi mạnh.” Đó chính là nghịch lý của Tin Mừng: con người nghĩ rằng phải mạnh mới có thể làm được việc lớn; Thiên Chúa lại cho thấy chính trong sự yếu đuối, quyền năng của Người được biểu lộ. Mầu nhiệm Thiên Chúa chỉ mặc khải cho những con người bé mọn.
Bởi vậy, người được trao trách nhiệm cần biết mình không phải là ông chủ, nhưng là người quản lý; không được chọn để được phục vụ, nhưng để phục vụ. Quyền bính trong Tin Mừng không phải là đặc quyền, nhưng là trách nhiệm và sự phục vụ.
Thiên Chúa vẫn đang thực hiện đường lối của Ngài trong cuộc đời chúng ta.
Đường lối của Thiên Chúa không chỉ là câu chuyện của Abraham, Môsê, Đavít hay Phêrô. Thiên Chúa vẫn đang thực hiện chương trình của Người qua những con người rất bình thường trong cuộc sống hằng ngày, trong đó có mỗi chúng ta. Qua Bí tích Rửa Tội, mỗi người được tham dự vào sứ mạng tư tế, ngôn sứ và vương đế của Đức Kitô. Vì thế, không ai là người đứng ngoài công trình, kế hoạch của Thiên Chúa. Mỗi người đều có một sứ mạng trong gia đình, cộng đoàn và xã hội.
Là người chồng hay người vợ, chúng ta được mời gọi trở thành điểm tựa cho nhau. Là cha mẹ, chúng ta không chỉ để lại cho con cái tài sản, nhưng còn phải trao cho chúng một mái ấm, một đời sống đức tin và một gương sáng. Là con cái, chúng ta được mời gọi biết chia sẻ trách nhiệm với cha mẹ và anh chị em. Là thành viên của cộng đoàn, thay vì chỉ hỏi: “Cộng đoàn đã làm gì cho tôi?”, hãy tự hỏi: “Tôi đã làm gì cho cộng đoàn?” Có thể chúng ta không làm được những điều lớn lao. Nhưng một lời nói tử tế, một hành động bác ái, một sự tha thứ hay một việc phục vụ âm thầm cũng có thể trở thành một viên gạch nhỏ xây dựng Nước Thiên Chúa.
Lời Chúa hôm nay nhắc chúng ta rằng: đường lối của Thiên Chúa không phải lúc nào cũng giống đường lối của con người. Người đã chọn Abraham khi ông già yếu, Môsê với những giới hạn, Đavít là người con út và Phêrô, một ngư phủ bình thường, để thực hiện những công trình lớn lao.
Còn chúng ta, có thể chúng ta không tài giỏi, còn nhiều yếu đuối và thiếu sót. Nhưng điều quan trọng không phải là chúng ta hoàn hảo hay không, mà là chúng ta có dám để Thiên Chúa sử dụng cuộc đời mình hay không. Xin Chúa giúp chúng ta biết khiêm nhường nhìn nhận những giới hạn của mình, nhưng đồng thời biết tin tưởng vào quyền năng của Người. Xin cho chúng ta không tìm kiếm quyền lực để được phục vụ, nhưng biết đón nhận trách nhiệm để phục vụ anh chị em mình.
Ước gì mỗi người chúng ta trở nên một “Phêrô” của thời đại hôm nay: một con người bình thường nhưng biết mở lòng cho Thiên Chúa; một con người còn nhiều yếu đuối nhưng biết để ân sủng biến đổi; một con người nhỏ bé nhưng sẵn sàng trở thành khí cụ để Thiên Chúa thực hiện những điều lớn lao trong cuộc đời mình, như vậy mỗi ngày sống chúng ta trở nên đồng hình đồng dạng với Chúa hơn và đời sống đức tin của chúng ta sẽ mang lại nhiều hoa trái. Amen
Lm. Gioakim Nguyễn Xuân Văn
