“Đức Giê-su Ki-tô vốn dĩ là Thiên Chúa, mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế” (Pl 2, 6-7). Những lời ngắn gọn này của Thánh Phao-lô tóm lược thân thế và sự nghiệp của Đức Giê-su. Khi nhập thể làm người, Chúa Giê-su đã trút bỏ vinh quang. Người đã sống thân phận con người. Mầu nhiệm Nhập thể không giống như những câu chuyện cổ tích chúng ta nghe kể thời thơ ấu. Đây là sự kiện lịch sử, là kế hoạch yêu thương của Thiên Chúa đối với nhân loại. Đây là một mầu nhiệm của đức tin, nên chỉ có đức tin mới cảm nhận được. Mầu nhiệm Thiên Chúa làm người, cũng như các mầu nhiệm khác trong Ki-tô giáo, không thể lý luận và minh chứng theo những định luật của thế giới thụ tạo, vì tất cả loài thụ tạo chỉ là tác phẩm và công trình do Thiên Chúa dựng nên.

Vì “trút bỏ vinh quang”, nên những người đương thời không nhận ra Chúa Giê-su. Nhiều người đã chứng kiến phép lạ Chúa làm thì trầm trồ: “Một vị ngôn sứ vĩ đại đã xuất hiện giữa chúng ta, và Thiên Chúa đã viếng thăm dân Người” (Lc 7,16). Khi chứng kiến Chúa Giê-su tắt thở trên thập giá, viên sĩ quan Rô-ma đã thốt lên: “Quả thật người này là Con Thiên Chúa!” (Mc 15,39). Ngôn sứ Da-ca-ri-a diễn tả việc Thiên Chúa đến với Dân Người bàng một hình ảnh sống động và khiêm nhu: Ngài cưỡi trên con lừa, mà là con lừa mẹ, có lừa con bám theo (Bài đọc I). Vào thời xa xưa, người ta dùng ngựa để chiến đấu, và dùng lừa để di chuyển và chở đồ. Thiên Chúa không đến với chúng ta bằng ngựa chiến, nhưng trên một con lừa, biểu tượng cho sự khiêm nhu và tình mẫu tử. Sau này, chúng ta thấy Chúa Giê-su vào thành Giê-ru-sa-lem cũng một cách thức ấy. Khi dân thành Giê-ru-sa-lem chứng kiến cảnh tượng này, họ liên tưởng đến lời ngôn sứ Da-ca-ri-a và hô lên: “Chúc tụng Đấng ngự đến nhân danh Chúa!”.

Người tín hữu đích thực tin vào Chúa Giê-su mà không đòi bằng chứng. Họ cảm nhận được sự nâng đỡ của Chúa trong cuộc đời. Trong bài Tin Mừng, Chúa Giê-su mời gọi chúng ta hãy sống như Người. Hãy học nơi người sự khiêm tốn và hiền lành. Chúa Giê-su không chinh phục thế giới bằng sức mạnh quân sự hay bằng của cải vật chất. Trên cây thập giá, Người trở nên người nghèo nhất trong số các người nghèo: trần trụi, đau khổ và cô đơn. Nhưng chính sự khiêm hạ của Chúa lại đánh động nhiều người. “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một…” (x. Ga 3,16). Cuộc sống trần gian, và nhất là cái chết của Chúa Giê-su trên thập giá là minh chứng cho tình yêu ấy.

“Hãy đến với tôi. Hãy học cùng tôi…”. Ki-tô hữu là người đến với Chúa, ở lại với Người và để cuộc đời được biến đổi. Lý tưởng của người tín hữu là học với Chúa Giê-su để nên giống như Người. Mẫu mực của Ki-tô hữu không phải là một nhân vật trần thế, dù nhân vật ấy có tài giỏi và đức độ đến đâu chăng nữa, nhưng là chính Chúa Giê-su, Thiên Chúa làm người.

Nên giống Chúa Giê-su, đó là điều không tưởng! Có thể nhiều người trong chúng ta suy nghĩ như thế. Thánh Phao-lô nói với chúng ta: điều ấy có thể thực hiện được, nhờ tác động của Chúa Thánh Thần. “Ai không có Thần Khí của Đức Ki-tô thì không thuộc về Đức Ki-tô”, thánh nhân khẳng định như thế. Cuộc giao tranh giữa Thần Khí và xác thịt diễn ra ngay trong nội tâm của mỗi chúng ta. Sống theo Đức Ki-tô tức là cố gắng để giành chiến thắng trong cuộc giao tranh ấy. Nhờ tác động của Thần Khí, mà chúng ta luôn có sự sống mới nơi chúng ta. Đó là sự sống trong Chúa Giê-su phục sinh.

Chúa đang hiện diện trong cuộc đời chúng ta, dẫu rằng còn nhiều gian nan và cám dỗ thử thách. Ngôn sứ Da-ca-ri-a mời gọi chúng ta hãy vui sướng reo hò, vì Chúa đến để ban hòa bình cho muôn dân. Cuộc đời tín hữu phải luôn tỏa lan niềm vui và những năng lượng tích cực trong mọi môi trường và hoàn cảnh sống. Niềm vui của người tin Chúa cũng được diễn tả trong Thánh vịnh ở phần Đáp ca. Đó không phải là những niềm vui chóng qua, nhưng là niềm vui thiêng liêng của người đón nhận ân sủng từ Thiên Chúa. Niềm vui ấy, chúng ta đạt được khi đi theo con đường khiêm nhu mà Chúa chúng ta, Đức Giê-su, đã đi. Hãy đến với Chúa Giê-su để được Người hướng dẫn, và để trở nên giống như Người.

+TGM Giu-se Vũ Văn Thiên