
Tin vào Thiên Chúa, tức là chấp nhận một chuỗi những điều xem ra là nghịch lý theo suy luận tự nhiên của con người. Có người đã định nghĩa, đức tin là tin vào Đấng làm cho điều không thể trở thành điều có thể. Bởi lẽ đối với Thiên Chúa, không có gì mà Ngài không làm được, như lời sứ thần Ga-bri-en nói với Trinh nữ Ma-ri-a. Thời đại nào cũng có những người lập luận theo kinh nghiệm và cái nhìn trần thế để phủ nhận những điều các Ki-tô hữu tin, ví dụ như mầu nhiệm Nhập thể, Đức Giê-su vừa là Thiên Chúa vừa là con người; mầu nhiệm Phục sinh, Chúa Giê-su đã chết và đã sống lại; Mầu nhiệm Thánh Thể, là sự hiện diện của Chúa Giê-su trong hình Bánh và hình Rượu; ơn tha thứ tội lỗi; hạnh phúc đời đời và linh hồn bất tử. Tin vào Thiên Chúa là chấp nhận những nghịch lý đó, đồng thời khẳng định: Thiên Chúa có thể biến đổi mọi sự, vì Ngài là Đấng toàn năng và là Cha yêu thương.
Các bài đọc Lời Chúa hôm nay đều cho chúng ta thấy những nghịch lý đó: một người phụ nữ đã già mà không có con, được Chúa ban cho sinh con, nhờ lời cầu nguyện của ngôn sứ E-li-sa (Bài đọc I); Người tín hữu chấp nhận chết với Đức Ki-tô thì sẽ được sống với Người trong ân sủng (Bài đọc II); Ai chấp nhận liều mạng sống vì Chúa Giê-su thì sẽ tìm lại mạng sống mình trong hạnh phúc vĩnh cửu, và ai sẵn sàng hy sinh mọi sự, kể cả tình thân như cha mẹ anh chị em, thì mới xứng đáng là môn đệ của Chúa; Ai giúp người khác một chén nước lã thôi, thì đáng nhận phần thưởng (Bài Phúc âm). Để hiểu Lời Chúa, chúng ta không thể tách rời một câu một chữ ra khỏi mạch văn. Bởi lẽ khi tách biệt như thế, chúng ta sẽ dễ dàng hiểu sai, thậm chí hiểu ngược với điều Chúa muốn dạy.
Quyền năng và tình yêu của Thiên Chúa chính là câu trả lời cho những điều nghịch lý trong cuộc sống của chúng ta. Vì Thiên Chúa quyền năng nên Ngài có thể làm những gì mà con người không thể làm, thậm chí không thể tưởng tượng; vì Thiên Chúa yêu thương nên Ngài dành cho con người những ân huệ đặc biệt mà con người không hiểu thấu. Qua công trình sáng tạo, Chúa cho con người được chiêm ngưỡng những kỳ công của Chúa, đồng thời Chúa cũng mời gọi chúng ta cộng tác với Ngài để làm cho những kỳ công ấy ngày càng tuyệt mỹ và hoàn hảo.
Nếu Thiên Chúa là Đấng quyền năng và thương xót, thì ơn cứu rỗi lại không phải là món quà miễn phí ngẫu nhiên từ trời rơi xuống, nhưng là những phần thưởng cho những ai sống trung thành với Chúa và yêu mến tha nhân. Một trong những điểm nhấn của Lời Chúa hôm nay, đó là sự đón tiếp. Trong Cựu ước, ông A-bra-ham và vợ ông là bà Sa-ra đã đón tiếp người của Thiên Chúa nên được Ngài cho sinh con vào lúc tuổi già (x. St 18,1-15). Người phụ nữ thành Su-nêm đón tiếp ngôn sứ E-li-sa nên Chúa cho sinh con trai vào tuổi đã xế chiều. Ngày hôm nay, Chúa Giê-su đồng hóa với những người bé mọn và những người cơ nhỡ trong cuộc sống, nên khi chúng ta đón tiếp và giúp đỡ họ là chúng ta đón tiếp và giúp đỡ Chúa. Đó là điểm khác biệt của bác ái Ki-tô giáo. Chúng ta giúp người khác, không chỉ do lòng trắc ẩn, hoặc do tình đồng loại, mà còn để thực thi lời Chúa dạy, và là giúp đỡ chính Chúa đang hiện diện nơi anh chị em khó nghèo cô đơn ấy.
Khái niệm đón tiếp được nhắc tới trong các bài đọc Lời Chúa không dừng lại ở những việc từ thiện dành cho người nghèo khó và cơ nhỡ, mà còn là tình thân giữa các thành viên trong một gia đình hoặc trong một cộng đoàn. Quả thật, Chúa dựng nên chúng ta có những khác biệt về sở thích, về quan điểm, về trình độ kiến thức, về điều kiện kinh tế. Đức tin vào Thiên Chúa nói với chúng ta, tất cả đều là những ơn Chúa ban. Vì vậy, những tài năng Chúa ban không bao giờ là lý do để kiêu ngạo hay để so sánh với người khác.
“Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy”. Thật là kỳ diệu! Lòng hiếu khách của chúng ta tưởng chừng chỉ là một nghĩa cử rất đời thường, lại được Chúa Giê-su mặc cho ý nghĩa mới: đó là được đón tiếp và gặp gỡ chính Chúa Cha. Trong quan niệm của người Do Thái, con người không thể thấu đạt Thiên Chúa, vì Ngài là Đấng cao cả và hoàn toàn cách biệt với con người. Theo giáo huấn của Chúa Giê-su, những nghĩa cử thân thiện bằng hữu mà chúng ta trao cho nhau lại có thể giúp chúng ta gặp gỡ Người, và hơn nữa, được gặp gỡ Cha của Người.
Tin vào Chúa là tin vào một chuỗi những nghịch lý. Thực ra, những nghịch lý ở nhiều dạng khác nhau vẫn đang xảy ra hằng ngày, trong thế giới của chúng ta mà con người không thể lý giải. Tín hữu được mời gọi dành cho Chúa một tình yêu trọn vẹn. Tình yêu ấy sẽ chiến thắng mọi nghịch cảnh. Tình yêu ấy cũng giúp chúng ta chấp nhận những gì hoàn toàn khác biệt với suy nghĩ theo kiểu con người.
Cũng như Chúa đã đón nhận chúng ta, dù chúng ta còn nhiều bất toàn, xin Ngài mở rộng con tim của chúng ta, để chúng ta quảng đại đón nhận anh chị em với lòng bao dung, thân thiện và hiền hòa.
+TGM Giu-se Vũ Văn Thiên
