
Hằn sâu trong tâm hồn nhiều nỗi đau, người phụ nữ Samaria ra giếng nước giữa trưa nắng, mang theo chiếc vò trên vai để tránh ánh nhìn của người đời. Chiếc vò ấy không chỉ để đựng nước, mà còn chất chứa những đổ vỡ trong cuộc sống: những mối tình dang dở, những khát khao chưa được lấp đầy, và cả một quá khứ khó gọi thành tên.
Hình ảnh chiếc vò nước trở nên một biểu tượng thật gần gũi cho mỗi người chúng ta, đặc biệt là trong đời sống thánh hiến. Suốt hành trình dài của ơn gọi, ta đều mang trên vai một “chiếc vò” riêng. Có khi đó là chiếc vò của tài năng, danh dự, trách nhiệm và những kỳ vọng phải chu toàn; có khi là chiếc vò của sự cầu toàn; cũng có thể là những băn khoăn âm thầm, những khát khao được thấu hiểu và đón nhận. Chúng ta đã quen với việc nắm chặt chiếc vò ấy, như thể nếu buông ra, cuộc đời mình sẽ trở nên trống rỗng.
Thế nhưng, chính tại nơi tưởng chừng bình thường nhất – bên bờ giếng – một cuộc gặp gỡ đã làm thay đổi tất cả. Khi Chúa Giêsu cất lời xin nước, Ngài không chỉ chạm đến nhu cầu thể lý, mà còn mở ra nơi người phụ nữ một chiều sâu nội tâm mà chính bà cũng chưa từng dám đối diện. Ngài xin nước, nhưng thực ra Ngài đang xin chính câu chuyện đời bà, xin cả những tổn thương và khát vọng chưa được gọi tên. Từ một cuộc đối thoại đơn sơ, Chúa dần dẫn bà đi từ cái nhìn bên ngoài vào tận cõi lòng, từ nước giếng mau cạn đến “Nước Hằng Sống” không bao giờ vơi.
Đó cũng là hành trình mà mỗi người chúng ta được mời gọi bước vào trong các giai đoạn đời tu. Nhất là khi những hoạt động bên ngoài không còn đủ để lấp đầy tâm hồn, khi những thành công hay nỗ lực không còn mang lại sự thỏa mãn như trước, thì chính lúc ấy Chúa mời gọi ta dừng lại. Dừng lại bên “bờ giếng nội tâm” để lắng nghe, để nhìn lại, và để nhận ra rằng có một cơn khát sâu xa hơn đang chờ được chữa lành – cơn khát của tình yêu đích thực, của sự hiệp thông với Thiên Chúa, nguồn mạch duy nhất có thể làm no thỏa tâm hồn.
Cao điểm của câu chuyện không nằm ở cuộc đối thoại, mà ở một cử chỉ rất nhỏ nhưng đầy ý nghĩa: “bà để vò nước lại”. Chiếc vò – vật gắn liền với cuộc sống thường nhật – nay không còn cần thiết nữa vì bà đã tìm được điều lớn lao hơn. Hành động buông bỏ ấy không phải là một sự mất mát, nhưng là dấu chỉ của một cuộc giải phóng nội tâm. Khi không còn bị ràng buộc bởi chiếc vò, bà trở nên nhẹ nhàng, tự do, và lập tức lên đường để chia sẻ niềm vui mình vừa khám phá.
Buông bỏ, vì thế, không phải là từ bỏ trách nhiệm hay phủ nhận giá trị của quá khứ. Buông bỏ là một nghệ thuật – nghệ thuật của sự tự do nội tâm. Đó là khi ta dám buông bỏ cái tôi dễ bị tổn thương, buông bỏ những định kiến về chính mình và về người khác, buông bỏ cả nhu cầu phải được công nhận.
Ở mỗi chặng đường của đời sống, nhất là khi bước về chiều, nghệ thuật buông bỏ lại càng trở nên đặc biệt cần thiết. Bởi nếu cứ tiếp tục giữ chặt “chiếc vò” của mình – những thành tích, những vai trò, những tổn thương chưa được chữa lành – ta sẽ dần trở nên nặng nề và khép kín. Nhưng khi dám buông ra, đôi tay ta sẽ được mở rộng để đón nhận, trái tim ta sẽ trở nên mềm mại hơn, và bước chân ta sẽ nhẹ nhàng hơn trên hành trình theo Chúa.
Buông bỏ cũng là chìa khóa giúp tâm hồn đạt tới sự bình an đích thực. Khi không còn bị chi phối bởi tự ái, dỗi hờn hay so sánh, ta bắt đầu sống trong sự bình an sâu xa. Ta không còn mải miết tìm kiếm sự công nhận từ bên ngoài, vì đã khám phá ra rằng mình được Thiên Chúa yêu thương vô điều kiện. Và chính trong sự tự do ấy, ta có thể yêu thương người khác cách chân thành và quảng đại hơn.
Lạy Chúa Giêsu,
Bên bờ giếng của cuộc đời hôm nay, con dừng lại để nhìn vào chiếc vò mà con đã mang theo bấy lâu. Có những chiếc vò đã trở nên quá nặng nề vì lo âu, tự ái, và những cố gắng không ngừng để được công nhận. Có những chiếc vò chứa đầy những giọt lệ âm thầm mà chỉ mình con biết.
Xin cho con đủ can đảm đặt chiếc vò ấy xuống. Xin cho con tin rằng: con không mất gì khi buông bỏ, nhưng chính lúc ấy con được tự do để nhận lãnh nhiều hơn. Xin cho con nhận ra rằng bình an đích thực không hệ tại ở việc con múc được bao nhiêu nước, nhưng ở việc con nhận ra Chúa đang chờ con nơi bờ giếng – kiên nhẫn, dịu dàng và đầy yêu thương.
Xin cho con, giữa hành trình cuộc đời, biết dừng lại – biết lắng nghe – và biết buông bỏ. Để từ đó, con được tái sinh trong niềm vui đơn sơ, trong sự tự do của những người con thuộc về Chúa, và hăng say lên đường loan báo Tin Mừng bằng chính đời sống đã được biến đổi của mình.
Anna Xuân, MRP
Nguồn: Dòng Nữ Vương Hòa Bình
