Nhân sinh một kiếp hồng trần

Đời ta dài ngắn?

Mấy lần bể dâu?

Bước vào đời chẳng biết đau

Nhưng sao lại khóc tìm đâu nụ cười?

Chúa cho ta sống làm người

Hồng ân cao quý, diệu vời tình thương

Đời ta mấy nẻo dặm trường

Thoáng qua một kiếp hành hương gian trần

Thế gian chỉ đến một lần

Đâu ai đong đếm đông tàn, xuân sang

Cuộc trần lắm lúc trái ngang

Chỉ mong nhắm mắt bình an mỉm cười

Lê chân những bước rã rời

Miên man chẳng rõ sự đời đổi thay

Ca ngâm một khúc sầu tây

Đời ta như tiếng đàn bầu vội buông

Đến rồi đi…

Lẽ vô thường…

Ba hai năm lẻ vấn vương bụi trần

Thả hồn ngây ngất bạch vân

Ý thơ xếp chữ gieo vần dở dang

Người đi thơ gửi dương gian

Miên ca một khúc âm vang điệu buồn

Duyên lỡ làng, tiếng thi nhân

Vườn thơ ai nỡ đặt chân bước vào

Thơ ru một giấc ngọt ngào

Trời rủ một giấc yên hàn ngàn thu…


Minh Tâm

Nguồn: vanthoconggiao