Tin Mừng Mátthêu hôm nay mời gọi chúng ta suy ngẫm về mầu nhiệm tha thứ, đưa ra một sự so sánh giữa cách tha thứ của Thiên Chúa và cách tha thứ của chính chúng ta.

Con người dám so đo và tính toán lòng quảng đại của mình trong việc tha thứ: “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần ? Có phải bẩy lần không ?” (Mt 18, 21). Phê-rô nghĩ rằng bảy lần đã là quá nhiều, hoặc có lẽ đó là mức tối đa mà một người có thể chịu đựng được. Cuối cùng, nếu suy ngẫm kỹ, Phê-rô thậm chí có vẻ rất quảng đại nếu so sánh ông với người trong dụ ngôn, trong khi thấy người bạn của mình nợ ông một trăm quan tiền, “Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo: ‘Trả nợ cho tao!’” (Mt,18, 28), từ chối lắng nghe lời van xin và hứa hẹn của người ấy.

Chung qui lại, con người hoặc là từ chối tha thứ, hoặc là tha thứ một cách miễn cưỡng. Thực tế, không ai có thể nói rằng họ vừa nhận được sự tha thứ vô điều kiện, được ban đi ban lại từ Thiên Chúa. Câu chuyện ngụ ngôn cho chúng ta biết: “Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ” (Mt 18, 27). Và điều này áp dụng ngay cả với một khoản nợ rất lớn.

Tuy nhiên, dụ ngôn mà chúng ta đang bình luận ở đây nhấn mạnh cách Thiên Chúa ban cho chúng ta sự tha thứ. Trước hết, Ngài quở trách người mắc nợ và cho người ấy thấy mức độ nghiêm trọng của tình hình; rồi đột nhiên, Ngài cảm động trước lời cầu xin ăn năn và khiêm nhường của người ấy: “Bấy giờ, tên đầy tớ sấp mình xuống bái lạy ! Thưa Ngài xin, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết’” (Mt 18, 26). Đoạn này làm nổi bật điều mà mỗi chúng ta đều biết rõ từ kinh nghiệm và với lòng biết ơn sâu sắc: Thiên Chúa tha thứ vô điều kiện cho những ai đến với Ngài trong sự ăn năn và hoán cải. Kết thúc của dụ ngôn này, dù tiêu cực và buồn bã, nhưng tôn vinh công lý và nhấn mạnh chân lý của một câu nói khác của Chúa Giê-su trong Lc 6, 38: “Vì anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho anh em bằng đấu ấy. »

Lm Gioakim Nguyễn Xuân Văn chuyển ngữ theo Evangeli.net

Tác giả: Lm. Enric PRAT