
Trong tuần thứ hai của mùa Phục Sinh này, Chúa đặc biệt mời gọi chúng ta làm cho sự Phục Sinh của Người hiện diện trong đời sống hằng ngày. “Trời đã tối”, các môn đệ vất vả chèo chống, và Đức Kitô đã sai các ông đi trước. Tin vào Đức Giêsu Phục Sinh là tin rằng Người hiện diện trong đời tôi từng giây phút, ngay cả khi bóng tối bao phủ tôi. Biến cố Phục Sinh khích lệ tôi tin rằng Đức Kitô luôn đồng hành bên tôi, ngay cả trong những lúc cô đơn, bị bó buộc, thử thách, bệnh tật, đau khổ, hiểu lầm…
Những cơn sóng gió nổi lên chống lại con thuyền của tôi: gió thổi mạnh, mưa dồn dập, sóng đe dọa lật úp con thuyền. Nỗi sợ hiện rõ và lan tỏa. Ánh mắt diễn tả sự bất an và tuyệt vọng, thân xác xao động, các giác quan rối loạn. Bóng tối luôn là lúc đức tin của chúng ta bị thử thách. Người cầm lái phải kiên vững giữ hướng để cập bến bình an, bất chấp sóng gió, gió mưa và đêm tối.
Tôi đang làm gì khi nghi ngờ và sợ hãi ập đến, khi tôi rơi vào tuyệt vọng, khi thế giới dường như chống lại tôi, khi mọi sự xem ra thất bại? Tôi phản ứng thế nào? Sự Phục Sinh của Chúa có thực sự hiện diện trong tôi không? Đức tin của tôi có đủ vững để gắn bó với Đức Giêsu trong những lúc ấy không? Tôi có xác tín rằng Người đang ở bên tôi giữa bóng tối này không? Tôi có biết nhận ra sự hiện diện của Người không? Tôi làm gì để tiếp tục tiến bước? Hay tôi để cho nghi ngờ, tuyệt vọng và sợ hãi xâm chiếm mình?
Bởi chính nhờ sự Phục Sinh mà Người ở lại với chúng ta cho đến tận thế!
Lm Gioakim Nguyễn Xuân Văn chuyển ngữ theo Regnum Christi
Tác giả : Xavier Kerrand,
