Sự phấn khích, nỗi sợ chết, sự kinh ngạc trước điều thần linh… Chỉ trong vài giờ, các môn đệ của Đức Giêsu đã trải qua một “cơn thăng trầm cảm xúc” mãnh liệt nhất mà con người có thể kinh nghiệm. Thật vậy, không phải lúc nào người ta cũng được chứng kiến một phép lạ xảy ra; càng hiếm hơn khi phải đối diện với cái chết; và sau cùng, việc cảm nghiệm quyền năng tuyệt đối của Thiên Chúa – nghĩa là chạm đến điều khôn tả của Ngài chỉ trong khoảnh khắc – chỉ được ban cho một số rất ít người. Còn sống cả ba kinh nghiệm ấy liên tiếp thì dường như là điều không thể.

Thế nhưng, Đức Giêsu đã cho phép các môn đệ của Người trải qua kinh nghiệm ba chiều kích này. Tại sao vậy? Phải chăng đó là cách để Người thiết lập một uy quyền nào đó trên các môn đệ? Như thể tất cả những điều ấy là cần thiết để hoàn tất việc thuyết phục họ về quyền năng của Người? Nhưng nếu Đức Giêsu muốn đảm bảo sự khuất phục của con người, hẳn Người đã sử dụng những phương thế giống như các cuộc thần hiện (theophany), như chúng ta thấy trong sách Xuất Hành. Tuy nhiên, lịch sử cho thấy rằng cách gieo vào tâm hồn con người nỗi sợ Thiên Chúa như thế không bền vững; nó hiếm khi kéo dài qua một thế hệ.

Các phép lạ của Đức Kitô là những biểu lộ vinh quang Thiên Chúa nhằm củng cố đức tin hơn là gây nên sợ hãi hay áp đặt sự kính nể. Mà thật ra, người ta không thể thực sự yêu điều mình sợ! Vậy vinh quang của Thiên Chúa là gì? Nó khác gì với quyền năng tuyệt đối của Ngài?

Vinh quang của Thiên Chúa chính là việc Thiên Chúa có một “sức nặng”, một ảnh hưởng thực sự trong lịch sử thế giới. Chiêm ngắm vinh quang của Thiên Chúa là nhận ra rằng Ngài không chỉ có thể điều khiển mọi sự, mà còn “làm cho mọi sự sinh ích cho những ai yêu mến Ngài”. Các môn đệ, sau khi trải qua ba kinh nghiệm này, sẽ hiểu được sự mong manh của đời mình và nhận ra sự dễ dàng để cậy dựa vào Đấng – dù có vẻ như đang ngủ – vẫn làm chủ mọi biến cố và mọi yếu tố của thế giới.

Lm Gioakim Nguyễn Xuân Văn chuyển ngữ theo Regnum Christi

Tác giả: Lm. François Garreau, LC