Hôm nay, Tin Mừng cho chúng ta thấy hai thái độ đối với Thiên Chúa, đối với Đức Giêsu Kitô và đối với chính cuộc sống. Trước việc Maria đổ dầu thơm trên chân Chúa, Giuđa phản đối: “Giuđa Ítcariốt, một trong các môn đệ, kẻ sẽ nộp Người, nói: ‘Sao không bán dầu thơm đó lấy ba trăm đồng bạc mà cho người nghèo?’” (Ga 12,4-5). Điều này không phải là vô lý; thậm chí còn phù hợp với giáo huấn của Đức Giêsu. Nhưng thật dễ dàng để chỉ trích việc người khác làm, ngay cả khi không có ý xấu rõ ràng, như trường hợp của Giuđa.

Mọi lời phê bình đều phải là một hành vi có trách nhiệm: khi phê bình, chúng ta cũng phải nói rõ mình sẽ làm gì thay thế, mình sẵn sàng làm gì. Nếu không, sự phê bình như trong trường hợp này chỉ là lời than phiền của những người thiếu thiện chí đối với những ai đang cố gắng hết sức mình.

Maria đổ dầu thơm trên chân Đức Giêsu và lấy tóc mình lau, vì bà tin đó là bổn phận của mình. Hành động này biểu lộ một sự quảng đại tuyệt vời: bà đã dùng “một cân dầu thơm tinh tuyền và rất quý giá” (Ga 12,3). Đây là một hành vi của tình yêu, và như mọi hành vi yêu thương khác, thật khó hiểu đối với những ai không chia sẻ tình yêu ấy. Có thể nói rằng từ giây phút đó, Maria đã hiểu điều mà thánh Augustinô sẽ viết vài thế kỷ sau: “Có thể trên trần gian này, chân của Chúa đang thiếu thốn. Phải chăng chính Người sẽ nói vào ngày tận thế: ‘Mỗi lần các con làm điều đó cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các con đã làm cho chính Ta?’ Hãy dùng phần dư thừa của bạn: đối với bạn thì không cần thiết, nhưng lại cần thiết cho chân của Chúa.”

Sự phản đối của Giuđa chẳng đem lại ích lợi gì, nó chỉ dẫn ông đến sự phản bội. Còn hành động của Maria lại đưa bà đến chỗ yêu mến Chúa hơn, và vì thế, cũng yêu mến hơn những “bàn chân” của Đức Kitô đang hiện diện trong thế giới hôm nay.

Lm Gioakim Nguyễn Xuân Văn chuyển ngữ theo Evangeli.net

Tác giả : Lm Jordi POU i Sabater