Hôm nay, cũng như trong những bộ phim bắt đầu bằng việc kể lại một biến cố trong quá khứ, phụng vụ nhắc lại một cử chỉ thuộc về ngày Thứ Năm Tuần Thánh: Đức Giêsu rửa chân cho các môn đệ (x. Ga 13,12). Khi được đọc dưới ánh sáng Phục Sinh, cử chỉ này mang một giá trị trường tồn. Xin gợi lên ba ý tưởng đơn giản.

Trước hết, đó là tính trung tâm của con người. Trong xã hội chúng ta, dường như việc “làm” trở thành thước đo giá trị của một người. Vì thế, rất dễ đối xử với người khác như những công cụ; chúng ta sử dụng lẫn nhau. Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta biến đổi lối sống ấy thành một năng động phục vụ: tha nhân không bao giờ chỉ là một phương tiện. Đó là sống một linh đạo hiệp thông, trong đó người khác theo lời Thánh Gioan Phaolô II trở thành “một ai đó đối với tôi”, một “hồng ân được trao ban cho tôi”, mà tôi phải “dành chỗ” cho họ. Chúng ta có quan tâm đến người khác không? Chúng ta có lắng nghe khi họ nói với mình không?

Trong một xã hội của hình ảnh và truyền thông, đây không chỉ là một sứ điệp để truyền đạt, nhưng là một nhiệm vụ phải thực hiện, phải sống mỗi ngày: “Anh em thật có phúc, nếu anh em thực hành những điều đó” (Ga 13,17). Có lẽ vì thế mà Thầy không chỉ dừng lại ở lời giải thích: Người ghi khắc cử chỉ phục vụ vào ký ức các môn đệ, để Hội Thánh luôn tưởng nhớ; một ký ức luôn được mời gọi trở thành hành động cụ thể: trong đời sống gia đình, trong đời sống mỗi người.

Sau cùng là một lời cảnh tỉnh: “Kẻ đã cùng con chia cơm sẻ bánh lại giơ gót đạp con” (Ga 13,18). Trong Thánh Thể, Đức Giêsu Phục Sinh trở nên người phục vụ chúng ta, Người rửa chân cho chúng ta. Nhưng việc chúng ta chỉ hiện diện bên ngoài là chưa đủ. Chúng ta phải học nơi Thánh Thể và kín múc sức mạnh từ đó, để thật sự “đã nhận lãnh hồng ân tình yêu, chúng ta biết chết cho tội lỗi và sống cho Thiên Chúa” (Thánh Fulgentiô thành Ruspe).

Lm Gioakim Nguyễn Xuân văn chuyển ngữ theo Evangeli.net

Tác giả: Lm. David COMPTE