Hôm nay, Đức Giêsu cất tiếng kêu lớn; Người kêu lên như Đấng muốn cho mọi người nghe rõ những lời của mình. Tiếng kêu ấy tóm kết sứ mạng cứu độ của Người, vì Người đã đến để “cứu thế gian” (Ga 12,47), không nhân danh chính mình, nhưng nhân danh “Chúa Cha, Đấng đã sai tôi, chính Người đã truyền cho tôi phải nói gì và công bố điều gì” (Ga 12,49).

Chỉ mới cách đây không lâu, chúng ta đã cử hành Tam Nhật Vượt Qua: Chúa Cha đã hiện diện biết bao trong giờ phút cuối cùng ấy, giờ của Thập Giá! Như Thánh Gioan Phaolô II đã viết: “Đức Giêsu, nặng trĩu trước thử thách đang chờ đợi, một mình trước mặt Thiên Chúa, đã kêu lên với lòng tin tưởng thân tình: ‘Abba, Cha ơi’”.

Và trong những giờ tiếp theo, cuộc đối thoại thân mật của Người Con với Chúa Cha càng trở nên rõ ràng hơn: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm” (Lc 23,34); “Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha” (Lc 23,46).

Tầm quan trọng trong công trình của Chúa Cha và của Đấng được sai đến đòi hỏi một lời đáp trả cá vị nơi người nghe. Lời đáp trả ấy chính là tin, tức là đức tin (x. Ga 12,44); đức tin nhờ Đức Giêsu ban cho chúng ta ánh sáng để không còn ở trong bóng tối. Trái lại, ai từ chối tất cả những ân ban và những lời mặc khải ấy, và không tuân giữ Lời Người, thì “sẽ có một Đấng xét xử họ: chính là Lời đã được nói ra” (Ga 12,48).

Vì thế, đón nhận Đức Giêsu là tin, là thấy, là lắng nghe Chúa Cha, là không còn ở trong bóng tối, và là vâng theo mệnh lệnh dẫn đến sự sống đời đời. Chúng ta hãy đón nhận lời cảnh báo của Thánh Gioan Thánh Giá: “Thiên Chúa đã nói tất cả nơi Con của Người khi ban chính Con của Người cho chúng ta. Vì thế, ai còn muốn hỏi thêm hay tìm kiếm những thị kiến hay mặc khải khác, không những là điều dại dột, mà còn xúc phạm đến Thiên Chúa, vì không hướng nhìn duy nhất vào Đức Kitô, lại còn đi tìm điều gì khác hay một điều mới mẻ nào đó.”

Lm Gioakim Nguyễn Xuân Văn chuyển ngữ theo Evangeli.net

Tác giả : Lm. Julio César RAMOS