
Chúng ta hôm nay chiêm ngắm Chúa Giêsu - trong một khung cảnh rất cụ thể và đồng thời gợi lên nhiều cảm xúc - được bao quanh bởi một đám đông người dân quê hương của Ngài. Những người thân của Chúa Giêsu đã đến từ Na-za-rét tới Ca-phác-na-um. Nhưng vì thấy đám đông quá đông, họ ở lại bên ngoài và sai người đến báo cho Ngài. Họ nói với Ngài: “Có mẹ và anh chị em của Thầy ở ngoài kia đang tìm Thầy” (Mc 3, 32).
Như chúng ta sẽ thấy, trong câu trả lời của Chúa Giêsu, không có lý do gì để Ngài từ bỏ những người thân của mình. Chúa Giêsu đã rời bỏ họ để theo tiếng gọi của Thiên Chúa, và giờ đây Ngài cho thấy rằng, cả trong lòng, Ngài cũng đã tách mình khỏi họ. Không phải vì lạnh lùng hay coi thường tình cảm gia đình, mà vì Ngài hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa Cha. Chúa Giêsu Kitô đã tự mình thực hiện trong Ngài những gì Ngài yêu cầu đến các môn đệ của mình.
Thay vì gia đình trần thế, Chúa Giêsu đã chọn một gia đình thiêng liêng. Ngài nhìn những người đang ngồi xung quanh và nói: “Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi. Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi” (Mc 3, 34-35). Trong những đoạn khác của Phúc Âm, Thánh Máccô mô tả những cái nhìn tương tự như vậy.
Phải chăng Chúa Giêsu muốn nói với chúng ta rằng chỉ những ai chăm chú lắng nghe lời Ngài mới là cha mẹ Ngài? Không! Cha mẹ Ngài không phải là những người chỉ nghe, mà là những người nghe và làm theo ý muốn của Thiên Chúa: đó là anh em, chị em và mẹ của Ngài.
Chúa Giêsu khích lệ những người đang ngồi đó và tất cả mọi người khác - hãy vào trong sự hiệp thông với Ngài qua việc hoàn thành thánh ý của Thiên Chúa. Nhưng đồng thời, chúng ta cũng thấy trong lời Ngài lời ca ngợi mẹ Ngài, Đức Maria, người được chúc phúc muôn đời vì đã tin.
Lm Gioakim Nguyễn Xuân Văn chuyển ngữ theo Evangeli.net
Tác giả : Lm. Josep GASSÓ i Lécera
