
Ảnh: Gia Bảo
1. Thứ nhất, tử đạo là chọn làm “rào chắn” giữa làn đạn kỹ thuật số
Ở “kho thóc Tắc Sậy”, Cha Diệp đã lấy thân mình làm rào chắn để bảo vệ đoàn chiên. Ở thế kỷ 21, người Kitô hữu tử đạo khi trở thành “rào chắn” cho những nạn nhân bị bắt nạt qua mạng. Hành động cụ thể là khi một người bị đám đông tấn công, lăng mạ trên mạng, việc ta dám đứng ra bênh vực, lên tiếng bảo vệ danh dự cho họ – dù biết mình sẽ bị đám đông đó “tấn công” ngược lại, bị cô lập, bị chê cười – chính là hành vi tử đạo. Chúng ta không mất mạng, nhưng ta chấp nhận “đổ máu về danh dự” và sự an toàn của chính mình để bảo vệ một nhân phẩm đang bị vùi dập. Đó là sự kế thừa trực tiếp tinh thần “hy sinh thay thế” của Cha Diệp.
2. Thứ hai, tử đạo là chọn “tự hủy” sự kiêu ngạo để cứu vãn sự thật
Trong thời đại số, “cái tôi” thường được nuôi dưỡng bằng sự tán dương, bằng quyền lực ảo của bàn phím. Tử đạo thế kỷ 21 là hành động “tự hủy cái tôi” này. Hành động cụ thể là khi ta từ chối chia sẻ một thông tin gây sốc nhưng chưa kiểm chứng, dù nó có thể giúp mình nhận được nhiều lượt “like” và sự chú ý. Ta chọn “chết đi” khát vọng được nổi tiếng, được trở thành người dẫn dắt dư luận để giữ cho tâm hồn mình trung thành với Sự Thật. Ta chọn thinh lặng trước những cuộc cãi vã vô bổ để giữ sự hiệp nhất, thay vì cố gắng thắng tahế bằng những lời lẽ sắc bén. Sự “tự hủy” này khó hơn việc chịu đựng đau đớn thể xác, vì nó đòi hỏi sự tỉnh thức bền bỉ mỗi phút giây.
3. Thứ ba, tử đạo là thực thi “bác ái” bằng sự tha thứ trong môi trường thù ghét
Cha Diệp tử đạo vì ngài yêu thương cả những người bắt giữ mình. Người Kitô hữu thời nay tử đạo khi dùng tình yêu để làm dịu đi những diễn đàn đầy rẫy sự mạt sát. Hành động cụ thể là khi ta bị một người lạ xúc phạm, mỉa mai, lăng mạ trên mạng, nhưng thay vì trả đũa bằng sự thù hận, ta chọn cách thinh lặng hoặc đáp lại bằng sự tử tế. Đó là hành động “chết đi cho cái tôi thích trả thù” của mình để “sự sống” của tình yêu được trổ sinh. Ta đang tử đạo vì đã để cho “sự dữ” của người khác dừng lại nơi mình, không cho nó lan truyền thêm nữa.
4. Vậy, tại sao đây lại là “tử đạo”?
Vì theo Giáo lý Hội thánh Công giáo (số 2473), tử đạo là “chứng tá tối thượng cho sự thật”. Ở thế kỷ 20, “sự thật” cần được bảo vệ là mạng sống của đoàn chiên. Ở thế kỷ 21, “sự thật” cần được bảo vệ là phẩm giá con người trong một thế giới đang bị thuật toán phi nhân hóa.
Khi ta dám hy sinh sự an toàn, danh dự và lòng kiêu hãnh của mình trên không gian mạng để bảo vệ một người khác, để bảo vệ lẽ phải, ấy là ta đang tái hiện cuộc tử đạo của Cha Diệp. Ta không chết cho đoàn chiên trong một “kho thóc” bằng gỗ, mà ta đang “chết” cho cái tôi của mình trong một “kho thóc” bằng dữ liệu số. Đó chính là con đường tử đạo hiện đại, một con đường không cần pháp trường, nhưng cần lòng can đảm phi thường để sống trọn vẹn căn tính Kitô hữu giữa những biến động của thời đại.
Tác giả: Jos. Vinc. Ngọc Biển - Nguồn: Giáo phận Vĩnh Long
