
Trong cuộc sống, ta thường dễ nhận ra một điều rất lạ: những người thật sự lạc quan và vui vẻ thường là những người có tâm hồn hiền lành. Họ không phải là người chưa từng đi qua đau khổ. Ngược lại, nhiều khi chính họ là người đã nếm trải nhiều thử thách hơn người khác. Nhưng dường như trong họ có một nguồn sáng dịu dàng nào đó, khiến nỗi buồn không thể ở lại quá lâu.
Người có tâm thiện thường sống nhẹ nhàng. Họ không mang theo trong lòng quá nhiều oán trách, không nuôi dưỡng những ý nghĩ cay nghiệt. Vì thế tâm hồn họ giống như một khu vườn ít gai góc, nơi những niềm vui nhỏ bé cũng dễ dàng nảy mầm.
Có lẽ vì vậy mà từ xưa cổ nhân đã nói: người thiện thường trở thành thầy của người bất thiện, bởi chính sự bình an trong họ là một bài học.
Trong đời sống đức tin, điều này càng trở nên rõ ràng hơn. Những người bước đi lâu năm trên con đường của Đức Giêsu nhiều khi lại là những người có nụ cười hiền hòa nhất.
Họ không phải là những người chưa từng vấp ngã, cũng không phải là những người chưa từng chịu thử thách. Nhưng họ đã học được một điều: sau thập giá luôn có ánh sáng của bình minh.
Trong truyền thống Kitô giáo, thập giá thường được hiểu như biểu tượng của đau khổ, của hy sinh và của những gánh nặng đời người. Nhiều người vì thế mà tưởng rằng theo Chúa là chấp nhận một cuộc sống buồn bã, nặng nề, như thể đời sống đức tin là một bản trường ca bi kịch kéo dài từ lúc sinh ra cho đến khi nhắm mắt.
Nhưng nếu nhìn sâu hơn vào lời của Chúa, ta sẽ thấy ý nghĩa của thập giá không phải như vậy.
Chúa đã nói rằng: ai muốn theo Ngài thì hãy vác thập giá mình hằng ngày. Lời nói ấy không phải là một lời mời gọi con người sống mãi trong đau khổ. Nó giống như lời mời bước vào một hành trình. Trên hành trình ấy, con người học cách mang lấy những thử thách của mình với lòng tin và sự kiên nhẫn.
Thập giá không phải là điểm kết thúc. Thập giá là con đường dẫn đến một sự biến đổi.
Có lẽ vì thế mà nhiều người sau khi đi qua những thử rèn sâu sắc của đời sống lại trở nên nhẹ nhàng hơn trước. Họ không còn quá khắt khe với thế gian, cũng không quá nghiêm khắc với những lỗi lầm của người khác. Trong mắt họ, cuộc đời dường như rộng lượng hơn. Nụ cười của họ cũng hiền hòa hơn. Họ giống như người đã từng nhìn thấy một điều rất lạ: thập giá có thể nở hoa.
Hình ảnh ấy nghe có vẻ nghịch lý, nhưng lại rất gần với quy luật của tự nhiên. Hạt sen được gieo xuống bùn không phải để mãi mãi nằm trong bùn. Nó đi qua bùn để một ngày trồi lên mặt nước và nở thành một bông hoa thanh khiết. Bùn không phải là mục đích của hạt sen; bùn chỉ là con đường của sự sinh trưởng.
Thập giá cũng vậy. Người Kitô vác thập giá đời mình không phải để mãi mãi gánh nặng. Họ vác nó cho đến khi thập giá bắt đầu nở hoa. Khi hoa chưa nở, người ta còn phải bước đi trong thử thách.
Nhưng khi hoa đã nở, gánh nặng dường như biến thành một điều khác. Lúc ấy hành động vác không còn là trung tâm nữa; thay vào đó là sự chiêm ngắm. Con người bắt đầu nhìn thấy vẻ đẹp ẩn giấu trong những hy sinh của mình.
Trong các câu chuyện của Phúc Âm, có một nhân vật xuất hiện rất ngắn ngủi nhưng lại mang một ý nghĩa sâu xa. Đó là Simon người Kyrênê, người đàn ông dân ngoại đã được lính La Mã buộc phải vác đỡ thập giá cho Chúa trên con đường lên đồi Golgotha.
Chúng ta không biết nhiều về cuộc đời của Simon. Kinh Thánh chỉ kể rằng ông tình cờ đi ngang qua và bị gọi lại để giúp vác thập giá. Nhưng chính cái khoảnh khắc tình cờ ấy lại trở thành một trong những khoảnh khắc đáng nhớ nhất của lịch sử đức tin.
Simon không phải là một môn đệ nổi tiếng. Ông cũng không phải là người theo Chúa từ đầu. Ông chỉ vác thập giá ấy một lần duy nhất trong đời. Nhưng đôi khi chỉ một lần như thế cũng đủ.
Có lẽ Simon sau này không cần phải ngày ngày đứng ở các ngã ba ngã tư để chờ xem liệu Chúa có đi ngang qua nữa hay không. Cuộc gặp gỡ ấy đã xảy ra, và nó đã hoàn thành ý nghĩa của mình. Một lần vác thập giá đã trở thành một dấu ấn không thể xóa nhòa trong cuộc đời ông.
Có những cơ hội trong đời cũng giống như vậy. Chúng không lặp lại nhiều lần, nhưng khi chúng đến, chúng mở ra cho con người một cánh cửa đặc biệt. Ai bước qua cánh cửa ấy sẽ mang theo một ký ức thiêng liêng suốt cả cuộc đời.
Có lẽ Simon đã không hiểu hết ý nghĩa của việc mình làm vào ngày hôm đó. Nhưng trong ánh sáng của lịch sử, hành động nhỏ bé ấy lại trở thành một biểu tượng: con người có thể chia sẻ gánh nặng với Thiên Chúa.
Và chính trong sự chia sẻ ấy, thập giá bắt đầu nở hoa.
Khi người ta nhìn lại cuộc đời mình sau nhiều năm tháng, họ thường nhận ra rằng những điều làm cho tâm hồn họ trưởng thành nhất không phải là những ngày tháng dễ dàng. Đó thường là những đoạn đường khó đi, những gánh nặng tưởng chừng quá sức.
Nhưng cũng chính ở những đoạn đường ấy, con người bắt đầu khám phá ra sức mạnh bên trong mình, và đôi khi cả sự dịu dàng của ân sủng.
Đến một lúc nào đó, họ quay lại nhìn cây thập giá đời mình và ngạc nhiên nhận ra: trên đó đã có những bông hoa.
Những bông hoa của sự hiểu biết.
Những bông hoa của lòng cảm thông.
Những bông hoa của niềm hy vọng.
Khi ấy, thập giá không còn chỉ là biểu tượng của đau khổ nữa.
Nó trở thành biểu tượng của sự biến đổi.
Người ta không còn chỉ vác nó nữa.
Người ta bắt đầu chiêm ngắm nó.
Và trong sự chiêm ngắm ấy, họ nhận ra một điều giản dị mà sâu sắc: có những bông hoa chỉ nở trên thập giá.
LỜI KẾT
Khi Thập Giá Nở Hoa
Mỗi cuốn sách, suy cho cùng, chỉ là một cuộc gặp gỡ.
Không phải cuộc gặp gỡ giữa những ý tưởng, mà là cuộc gặp gỡ giữa những tâm hồn.
Những trang viết trong tập sách nhỏ này đã đi qua nhiều suy tư khác nhau: về đức tin, về cầu nguyện, về tự do nội tâm, về ánh sáng và sự phân định trong thời đại mới. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, tất cả những dòng chữ ấy chỉ đang cố gắng nói về một điều rất giản dị: hành trình trưởng thành của linh hồn con người.
Không ai bước đi trên hành trình ấy mà không gặp thử thách.
Không ai đi qua cuộc đời mà không mang trên vai một cây thập giá nào đó.
Có người mang thập giá của những mất mát.
Có người mang thập giá của những lựa chọn khó khăn.
Có người mang thập giá của những câu hỏi chưa có lời đáp.
Thoạt nhìn, những điều ấy có vẻ nặng nề.
Nhưng khi con người đi đủ lâu trên con đường của sự trưởng thành nội tâm, họ bắt đầu nhận ra một điều lạ lùng: chính những gánh nặng từng làm họ mệt mỏi lại trở thành nơi linh hồn học được sự dịu dàng, sự cảm thông và niềm hy vọng.
Không phải vì đau khổ tự nó là điều tốt.
Nhưng vì trong ánh sáng của tình yêu và đức tin, đau khổ có thể được biến đổi.
Đó là lúc thập giá bắt đầu nở hoa.
Những bông hoa ấy không phải lúc nào cũng rực rỡ.
Nhiều khi chúng rất nhỏ, rất âm thầm: một sự tha thứ được trao đi, một trái tim biết cảm thông hơn trước, một niềm tin vẫn còn đứng vững sau những ngày tháng khó khăn.
Và có lẽ, chính những bông hoa nhỏ bé ấy mới là điều làm cho hành trình của con người trở nên ý nghĩa.
Nếu sau khi khép lại cuốn sách này, người đọc chỉ giữ lại được một ý nghĩ đơn sơ, thì có lẽ đó nên là ý nghĩ này:
Cuộc đời không phải chỉ là những gì xảy ra với chúng ta.
Cuộc đời còn là cách chúng ta biến đổi những điều ấy thành ánh sáng.
Và đôi khi, khi nhìn lại hành trình của mình sau nhiều năm tháng, ta sẽ ngạc nhiên nhận ra rằng: cây thập giá mà ta từng nghĩ chỉ là gánh nặng thực ra đã âm thầm nở hoa từ rất lâu rồi.
Nguồn: thanhcavietnam
