Cuộc sống của mỗi người chúng ta không phải lúc nào cũng là một hành trình suôn sẻ. Có những ngày ta bước đi với nhiều hy vọng, nhưng cũng không thiếu những lúc ta cảm thấy mệt mỏi, chán nản, thậm chí muốn buông xuôi. Có khi đó là một biến cố bất ngờ, một mất mát, một thất bại, hay đơn giản chỉ là cảm giác trống rỗng, mất phương hướng giữa những bộn bề của cuộc sống. Và trong những khoảnh khắc ấy, ta dễ có cảm giác như Chúa đang vắng mặt, như thể mình đang phải bước đi một mình.

Thế nhưng, đức tin Kitô giáo nhắc cho chúng ta một điều rất căn bản: Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi con người. Ngài không đứng từ xa để quan sát, nhưng luôn hiện diện và đồng hành trong chính những thực tại rất đời thường của chúng ta. Như lời Chúa Giêsu đã hứa: “Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,20). Vấn đề không phải là Chúa có hiện diện hay không, nhưng là ta có nhận ra sự hiện diện ấy hay không.

Tin Mừng hôm nay, qua câu chuyện hai môn đệ trên đường Emmaus, phản ánh rất chân thực hành trình đức tin của mỗi người chúng ta. Thánh Luca kể lại rằng hai môn đệ rời Giêrusalem với tâm trạng nặng nề. Họ trò chuyện với nhau về những biến cố vừa xảy ra, về Đức Giêsu – Đấng mà họ từng đặt trọn niềm hy vọng – nhưng giờ đây chỉ còn lại thất vọng và hoang mang. Trước kia, họ đã từ bỏ tất cả để theo Người; nay họ quay trở về như những kẻ thất bại. Lời nói: “Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng…” (Lc 24,21) không chỉ diễn tả nỗi buồn của hai môn đệ năm xưa, mà còn phản chiếu tâm trạng của nhiều Kitô hữu hôm nay, khi đức tin bị thử thách bởi đau khổ, mất mát và những biến cố vượt quá khả năng hiểu biết cũng như chấp nhận của con người.

Nhìn lại câu chuyện hai môn đệ trên đường Emmaus, chúng ta cũng được mời gọi nhìn lại chính mình. Nhiều khi, chúng ta chưa sống trọn vẹn niềm tin, vì chưa thực sự gặp gỡ Đức Kitô Phục Sinh trong đời sống. Những đau khổ, bế tắc, bất công và thử thách, cùng với những yếu đuối và lỗi lầm cá nhân, như một màn che khiến đôi mắt đức tin trở nên mờ tối. Ta không nhận ra Chúa đang hiện diện, và vẫn ở lại trong tình trạng bi quan, mất phương hướng, thiếu hy vọng. Có lúc, ta như bị cuốn vào chính nỗi thất vọng của mình mà không còn thấy được ý nghĩa của cuộc sống trong ánh sáng Phục Sinh.

Thế nhưng, chính trong lúc tuyệt vọng ấy, niềm hy vọng lại được khơi lên. Đấng Phục Sinh đã đến, lại gần và cùng bước đi với họ, dù họ không nhận ra Ngài. Ngài kiên nhẫn lắng nghe, đặt câu hỏi và giải thích cho họ hiểu rằng con đường của Đấng Mêsia tất yếu phải đi qua đau khổ để bước vào vinh quang. Ngài cho họ thấy: thập giá không phải là điểm kết thúc, nhưng là con đường dẫn tới sự sống. Ngài không xóa bỏ đau khổ bằng những lời an ủi chóng qua, nhưng soi sáng ý nghĩa của đau khổ dưới ánh sáng Lời Chúa. Khi được Lời Chúa chạm đến, lòng họ “bừng cháy”; một ngọn lửa hy vọng được thắp lên từ bên trong. Chính ngọn lửa ấy giúp họ dần nhận ra Thầy mình và củng cố niềm tin rằng Người đã sống lại.

Niềm hy vọng ấy trở nên trọn vẹn khi Chúa Giêsu bẻ bánh. Chính trong cử chỉ quen thuộc đó, mắt họ mở ra và họ nhận ra Người. Nơi họ, hy vọng không còn là điều mơ hồ, nhưng trở thành một kinh nghiệm sống động. Mọi nghi ngờ dường như tan biến, mọi lo lắng được thay thế bằng niềm vui, vì họ đã gặp được chính Đấng là nguồn hy vọng.

Ngày hôm nay, mỗi người chúng ta cũng đang bước đi trên một “con đường Emmaus” của riêng mình: có thể là một vết thương chưa lành, một niềm tin bị lung lay, hay một nỗi thất vọng chưa thể gọi tên. Ta tưởng rằng Chúa vắng mặt, nhưng thực ra, Chúa Giêsu Phục Sinh vẫn âm thầm đồng hành. Ngài đến với chúng ta qua Lời Chúa, qua Thánh Thể, để biến những bước chân mệt mỏi thành hành trình hy vọng, biến đau khổ thành cơ hội đổi mới, và biến thất vọng thành ánh sáng.

Trong từng biến cố thường ngày, Chúa Kitô Phục Sinh vẫn đang hiện diện và đồng hành với chúng ta. Ngài ở trong niềm vui cũng như nỗi buồn của cuộc sống. Nếu chúng ta biết mở lòng đón nhận Ngài như người bạn đồng hành, biết lắng nghe và tín thác, thì đôi mắt đức tin sẽ được mở ra. Và trong ánh sáng Phục Sinh, chúng ta sẽ khám phá ra ý nghĩa đích thực của cuộc đời.

Cuộc sống không thiếu những thử thách, và nhiều khi chính những thử thách ấy đẩy ta đến bờ vực của tuyệt vọng. Nhưng bài học từ con đường Emmaus nhắc nhở chúng ta: hãy biết nhìn mọi biến cố dưới ánh sáng đức tin. Khi đó, đau khổ không còn vô nghĩa, nhưng trở thành con đường dẫn tới sự sống. Hãy siêng năng lắng nghe và suy niệm Lời Chúa, vì Lời Chúa là hạt giống gieo vào lòng ta niềm hy vọng. Và nhất là, hãy đến với Chúa Giêsu trong Bí tích Thánh Thể, vì chính Thánh Thể là lương thực nuôi dưỡng đức tin và hy vọng của chúng ta.

Con đường từ Giêrusalem đến Emmaus cũng là hình ảnh của hành trình đời người. Khi thiếu hy vọng, con đường ấy trở nên dài, nặng nề và tối tăm, dù ta đang bước đi giữa ban ngày. Nhưng khi có Chúa đồng hành, khi lòng ta bừng cháy niềm tin, thì con đường ấy trở nên gần gũi, nhẹ nhàng và tràn đầy ánh sáng, ngay cả giữa đêm đen.

Ước gì mỗi người chúng ta biết dừng lại giữa hành trình của mình để nhận ra: Chúa vẫn đang ở đó, đang bước đi bên ta. Và một khi đã nhận ra Ngài, xin cho chúng ta cũng biết “đứng dậy và trở lại” trở lại với cộng đoàn, trở lại với niềm tin, và trở lại với sứ mạng như hai môn đệ năm xưa, để loan báo cho thế giới rằng: Chúa đã sống lại, và Ngài chính là nguồn hy vọng không bao giờ tắt cho cuộc đời chúng ta. Amen.


Lm. Gioakim Nguyễn Xuân Văn