Khi đọc Kinh Thánh, chúng ta nhận thấy trong Cựu Ước, Thiên Chúa thường được ví như vị Mục Tử nhân lành, còn dân Ítraen là đoàn chiên của Người (x. St 49,24-34; Gr 31,10). Vua Đavít đã cảm nghiệm sâu xa tình thương ấy và thốt lên: “Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì” (Tv 23,1). Tiên tri Êdêkien cũng diễn tả Thiên Chúa như một mục tử ân cần chăm sóc đoàn chiên: “Con nào bị mất, Ta sẽ đi tìm; con nào đi lạc, Ta sẽ đưa về; con nào bị thương, Ta sẽ băng bó…” (Ed 34,16). Tuy nhiên, tất cả những hình ảnh ấy mới chỉ là lời hứa, là bóng hình của một thực tại sẽ được hoàn tất nơi Đức Kitô.

Sang Tân Ước, nơi Đức Giêsu Kitô, hình ảnh ấy trở thành hiện thực sống động. Chính Người khẳng định: “Tôi chính là Mục Tử nhân lành. Mục tử nhân lành hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên” (Ga 10,11). Suốt cuộc đời dương thế, bằng lời nói, việc làm và chính sự hiện diện của mình, Đức Giêsu đã minh chứng Người là vị Mục Tử đích thực: yêu thương, chăm sóc và hiến mình vì đoàn chiên. Như thánh Augustinô đã nói: “Đối với anh em, tôi là mục tử; nhưng cùng với anh em, tôi cũng là chiên.” Điều đó cho thấy Đức Kitô không chỉ dẫn dắt, mà còn đi vào chính thân phận con người để cứu độ con người.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu không chỉ giới thiệu mình là Mục Tử, nhưng còn nhấn mạnh một hình ảnh rất cụ thể và gần gũi: “Tôi là cửa cho chiên ra vào” (Ga 10,9). Người không chỉ là người hướng dẫn, nhưng chính là Cánh Cửa lối duy nhất dẫn con người đến sự sống và vinh quang.

Hình ảnh “cánh cửa” gợi lên một chân lý nền tảng: Đức Kitô là lối vào sự sống, là ngưỡng cửa dẫn đến ơn cứu độ. Qua Người, chúng ta được bước vào sự hiệp thông với Thiên Chúa. Như thánh Gioan Phaolô II đã mời gọi: “Đừng sợ! Hãy mở rộng cửa cho Đức Kitô.” Chỉ khi mở lòng cho Người, con người mới thực sự tìm được ý nghĩa và sự sống đích thực.

Là Cánh Cửa, Đức Giêsu trước hết là Đấng bảo vệ.

Người phân biệt rõ ràng giữa mình với “kẻ trộm, kẻ cướp” những kẻ không đi qua cửa, nhưng leo vào bằng lối khác để phá hoại và giết hại. Trong khi đó, Đức Giêsu đến không phải để chiếm đoạt, nhưng để gìn giữ. Qua Người, đoàn chiên được an toàn, không bị lạc lối, không bị hủy diệt. Điều này cho thấy: chỉ nơi Đức Kitô, con người mới tìm được sự bảo đảm đích thực giữa một thế giới đầy bất an và lừa dối.

Không chỉ bảo vệ, Đức Giêsu là Cánh Cửa còn là Đấng dẫn vào sự sống.

Người nói: “Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu; người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ” (Ga 10,9). “Ra vào” diễn tả một sự tự do, một sự sống phong phú và an toàn. Không phải là một sự giam hãm, nhưng là một cuộc sống được dẫn dắt và nuôi dưỡng. Qua Đức Giêsu, con người không chỉ được cứu khỏi sự chết, mà còn được sống một đời sống dồi dào, tràn đầy ý nghĩa.

Hơn nữa, khi tự nhận mình là Cửa, Đức Giêsu cũng mặc khải Người là con đường duy nhất.

Không có nhiều lối vào sự sống, cũng không có nhiều “cánh cửa” dẫn đến ơn cứu độ. Người là lối đi duy nhất mà Thiên Chúa mở ra cho nhân loại. Điều này không nhằm loại trừ, nhưng là lời mời gọi: hãy đi đúng con đường, hãy bước qua đúng cánh cửa để không bị lạc lối. Giữa một thế giới có quá nhiều lựa chọn, con người hôm nay đứng trước vô vàn “cánh cửa”: cửa của thành công, tiền bạc, hưởng thụ hay quyền lực… Mỗi cánh cửa đều hứa hẹn mang lại hạnh phúc và sự sống. Nhưng không phải cánh cửa nào cũng dẫn đến sự sống thật. Giữa muôn vàn “cánh cửa” của cuộc đời, Đức Giêsu vẫn đứng đó và nói với mỗi người chúng ta: “Tôi là cửa.” Người không ép buộc, nhưng mời gọi; không khép lại, nhưng luôn rộng mở để con người bước vào và đón nhận sự sống mới trong an toàn và bình an.

Chính nơi hình ảnh “Cánh Cửa”, chúng ta nhận ra chiều sâu của tình yêu mục tử nơi Đức Giêsu. Người không đứng xa để quan sát, nhưng đặt chính mình làm ranh giới giữa sự sống và sự chết của đoàn chiên. Người không chỉ dẫn đường, mà còn hiến thân làm cửa – nghĩa là chấp nhận mọi nguy hiểm, mọi tổn thương, để đoàn chiên được sống. Đây chính là cách thế mà Đức Giêsu trở thành vị Mục Tử nhân lành: không chỉ bằng lời nói, nhưng bằng chính sự trao ban trọn vẹn con người mình. Như Hans Urs von Balthasar đã nói: “Vinh quang của Thiên Chúa được tỏ lộ nơi tình yêu hiến dâng trọn vẹn.” Chính nơi thập giá, Đức Kitô trở thành Cánh Cửa mở ra sự sống đời đời.

Chúng ta đang sống trong một thế giới đầy xáo trộn: chiến tranh, hận thù và chia rẽ. Con người dường như không tìm thấy bình an trong tâm hồn. Vì thế, hơn bao giờ hết, chúng ta cần đến sự bình an và chữa lành mà chỉ Thiên Chúa mới có thể ban tặng. Hình ảnh Đức Giêsu vị Mục Tử nhân lành vác trên vai con chiên lạc, chữa lành những con chiên đau yếu chính là điều mà nhân loại hôm nay đang khao khát.

Trong ngày lễ Chúa Chiên Lành, và đặc biệt là ngày cầu nguyện cho ơn gọi, mỗi người chúng ta được mời gọi nhìn lại chính mình. Trước hết, hãy cầu xin cho các mục tử trong Hội Thánh luôn trở nên hình ảnh sống động của Đức Kitô – vị Mục Tử nhân lành, biết yêu thương, hy sinh và dẫn dắt đoàn chiên theo thánh ý Thiên Chúa. Đồng thời, mỗi người chúng ta cũng được mời gọi xác tín rằng: chỉ có Đức Kitô mới là Cánh Cửa đích thực dẫn vào sự sống. Giữa biết bao “cánh cửa” giả tạo của danh vọng, hưởng thụ và ích kỷ, người Kitô hữu được mời gọi can đảm chọn lựa bước qua Cửa Giêsu – con đường của yêu thương, hy sinh và hiến mình.

Ước gì mỗi ngày sống của chúng ta là một lần bước qua Cánh Cửa ấy: từ ích kỷ đến yêu thương, từ tội lỗi đến ân sủng, từ sự chết đến sự sống. Và khi trung thành bước đi qua Đức Kitô, chúng ta sẽ được Người dẫn vào đồng cỏ xanh tươi của sự sống đời đời, nơi có bình an, hạnh phúc và vinh quang viên mãn trong Thiên Chúa. Amen.

Lm Gioakim Nguyễn Xuân Văn