LỜI DẪN NHẬP

PHẦN I: NỀN TẢNG VÀ CĂN TÍNH

PHẦN II: PHƯƠNG PHÁP & KỸ NĂNG

PHẦN III: BỐI CẢNH & TỔ CHỨC

LỜI TỔNG KẾT: KIÊN TRÌ TRONG HY VỌNG – HIỆP HÀNH TỚI TƯƠNG LAI


LỜI DẪN NHẬP

Hành trang lên đường: Khơi nguồn sứ vụ mới

Kính thưa quý Bề trên và toàn thể quý Tu sĩ,

Giáo hội Công giáo Việt Nam đang bước vào một thời điểm ân sủng đặc biệt – thời điểm lịch sử (Kairos) hướng tới Đại lễ kỷ niệm 500 năm Tin mừng hiện diện trên đất Việt (1533 – 2033). Trong dòng chảy thiêng liêng ấy, năm Mục vụ 2026 với chủ đề "Mỗi Kitô hữu là một môn đệ thừa sai" không chỉ là một định hướng mục vụ, mà là một lời mời gọi khẩn thiết từ trái tim của các mục tử, thúc giục chúng ta tái khám phá căn tính cốt lõi của đời sống thánh hiến.

Tài liệu “Bước chân người thừa saiCẩm nang và kế hoạch hành động loan báo Tin mừng cho đời sống thánh hiến” được biên soạn dựa trên những thao thức của Hội đồng Giám mục Việt Nam và kế hoạch loan báo Tin mừng của Liên hiệp Bề trên Thượng cấp. Đây không đơn thuần là một bản báo cáo hay một tập hợp các lý thuyết thần học, mà là một cẩm nang hành động. Nó là sự đúc kết từ phương pháp "Xem – Xét – Làm", soi chiếu thực tại đời tu dưới ánh sáng Lời Chúa và biểu tượng "Thánh giá tre" đậm chất Việt Nam.

Trải qua 10 bài học phươnglược, chúng ta sẽ cùng nhau thực hiện một cuộc hoán cải tận căn: từ tư duy của những "người giữ kho" an phận sang tâm thế của những "nhà đầu tư" Nước Trời đầy can đảm; từ những hoạt động riêng lẻ sang tinh thần hiệp hành liên dòng mạnh mẽ. Chúng ta được mời gọi bước ra khỏi vùng an toàn của những cơ sở vật chất kiên cố để đi vào "lục địa kỹ thuật số", đi đến những vùng ngoại biên và gõ cửa từng trái tim bằng sự hiện diện đầy tình yêu thương.

Nguyện xin Chúa Thánh Thần, Đấng là tác nhân chính của công cuộc truyền giáo, soi sáng và nung nấu tâm hồn mỗi người chúng ta qua từng trang tài liệu này. Ước mong sao, đây sẽ là hành trang thiết thực giúp các Hội dòng không chỉ "làm mới" sứ vụ, mà còn làm bùng cháy ngọn lửa nhiệt thành, để cùng nhau gieo bước hy vọng hướng tới mùa gặt bội thu vào năm 2033.

PHẦN I: NỀN TẢNG VÀ CĂN TÍNH

Bài 1Tái khám phá căn tính - Từ "người giữ kho" đến "nhà đầu tư" nén bạc

Lời Chúa dẫn đường:

"Người đã lãnh năm yến lấy số tiền ấy đi làm ăn, và gây lời được năm yến khác" (Mt 25,16). 

"Chínhanh em là ánh sáng thế gian... Chẳng có ai thắp đèn rồi lại để dưới cái thùng" (Mt 5,14-15).

I. Dẫn nhập: Khủng hoảng căn tính trước ngưỡng cửa lịch sử

Giáo hội Việt Nam đang đứng trước một "thời điểm vàng" (Kairos) – hướng tới Đại lễ kỷ niệm 500 năm Tin mừng hiện diện trên đất Việt (1533 – 2033). Trong dòng chảy ân sủng đó, Năm Mục vụ 2026 với chủ đề "Mỗi Kitô hữu là một môn đệ thừa sai" vang lên như một tiếng chuông cảnh tỉnh.

Tại sao lại là chủ đề này? Phải chăng Giáo hội đang nhận thấy một sự "nguội lạnh" hay "lệch lạc" nào đó trong đời sống đức tin, đặc biệt là trong đời sống thánh hiến? Hôm nay, chúng ta không bàn về kỹ năng hay chiến lược, mà bàn về câu hỏi cốt tử: Chúng ta là ai?.

Chúng ta là những "người tu" (religious) sống êm đềm trong khuôn khổ kỷ luật, những "người giữ kho" trung thành bảo vệ di sản quá khứ? Hay chúng ta là những "môn đệ thừa sai" (missionary disciples) mang lửa đi vào thế gian, những "nhà đầu tư" khôn ngoan dám mạo hiểm để Nước Trời sinh lời?. Sự khác biệt giữa hai định nghĩa này không chỉ nằm ở ngôn từ, mà nằm ở thái độ sống và sự tồn vong của đặc sủng Dòng tu.

II. Xem (See): Nhìn thẳng vào "căn bệnh" của đời tu

Để chữa lành, chúng ta phải can đảm nhìn thẳng vào những nghịch lý và cám dỗ đang kìm hãm bước chân truyền giáo:

1. Nghịch lý của "vườn ươm ơn gọi": Việt Nam được xem là "vườn ươm ơn gọi" với số lượng tu sĩ đông đảo, nhà dòng tấp nập. Tuy nhiên, khi quan sát bức tranh toàn cảnh, chúng ta đối diện với một nghịch lý đau lòng: Hiệu quả truyền giáo chưa tương xứng với tiềm năng nhân sự. Dữ liệu từ Hội nghị Bề trên Thượng cấp chỉ ra một trong những khó khăn lớn nhất là: "Thiếu nhân sự có tinh thần truyền giáo". Phải chăng chúng ta đang có nhiều "công chức đạo" hơn là những "nhà truyền giáo" dấn thân?.

2. Cám dỗ "công chức hóa" và bằng cấp: Đời sống tu trì đang đối diện với thách thức của sự "công chức hóa". Chúng ta dễ cảm thấy an tâm khi có trong tay những tấm bằng Thần học, Triết học hay Sư phạm và coi đó là "giấy thông hành" để phục vụ. Chúng ta dễ dàng định nghĩa giá trị của một tu sĩ qua vị trí họ nắm giữ: Bề trên, Giám đốc, hay Hiệu trưởng. Hệ quả là khi không có chức vụ hay bằng cấp, người tu sĩ cảm thấy mình "vô dụng", "thừa thãi" và ngần ngại dấn thân làm chứng tá. Chúng ta quên rằng các tông đồ xưa không có bằng cấp thế tục, nhưng họ có "Lửa".

3. Nguy cơ "tu sĩ bảo trì" (Maintenance) Nhiều cộng đoàn đang bị cuốn vào vòng xoáy của cơm áo gạo tiền và duy trì cơ sở vật chất.

"Dạy trẻ, kiếm tiền": Nhiều cộng đoàn dồn toàn lực vận hành trường mầm non, nhà trọ... Ban đầu là phương tiện phục vụ, nhưng dần dần phương tiện biến thành mục đích. Chúng ta bận rộn đến mức không còn giờ gặp gỡ người nghèo, không còn sức lắng nghe người lương dân.

"Co cụm nội bộ": Có những tu sĩ sống giữa khu dân cư ngoại giáo 10 năm nhưng chưa từng bước chân vào nhà hàng xóm, chưa từng biết tên người bán vé số trước cổng. Đó là hình ảnh những "người giữ đạo" chứ chưa phải là "môn đệ thừa sai".

4. Căn bệnh "sợ hãi và lười biếng" Đức Cha Đaminh Hoàng Minh Tiến đã chỉ ra nguyên nhân của việc chôn giấu nén bạc là do "sợ hãi hay lười biếng".

Sợ hãi: Sợ bước ra khỏi vùng an toàn, sợ rủi ro pháp lý, sợ thất bại và sợ mất đi sự an toàn của bản thân.

Lười biếng: Hài lòng với việc nội bộ, ngại khó ngại khổ khi phải đi đến những vùng ngoại biên.

III. Xét (Judge): Soi Chiếu Dưới Ánh Sáng đức tin

1. Thần học về Nén Bạc: An toàn là Bất trung

Dụ ngôn nén bạc (Mt 25) cho thấy một logic ngược đời của Nước Trời:

- Trong logic trần thế, giữ tiền trong két sắt là "an toàn", "bảo toàn vốn".

- Trong logic Nước Trời, sự an toàn (chôn giấu) đồng nghĩa với sự bất trung. Chỉ có sự dấn thân ("đi làm ăn"), chấp nhận rủi ro mới là biểu hiện cao nhất của lòng trung tín. Chúa không khen người đầy tớ vì anh ta giữ nguyên số tiền, Chúa khen vì anh ta đã làm nó sinh sôi. Tài năng, thời gian, sức khỏe và đặc sủng dòng tu không phải là "tài sản để cất giữ", mà là "vốn liếng để đầu tư".

2. Bản chất của Ánh Sáng: Tiêu hao và Tỏa ra 

Lời Chúa khẳng định: "Chínhanh em là ánh sáng thế gian" (Mt 5,14).

Phải tiêu hao: Cây nến muốn sáng thì sáp phải chảy, bấc phải mòn. Tu sĩ muốn truyền giáo phải chấp nhận tiêu hao thời gian, sức khỏe, sự tiện nghi và cả cái "tôi" an toàn.

Phải tỏa ra: Không ai thắp đèn rồi để dưới cái thùng. Cái "thùng" chính là sự khép kín, nỗi sợ hãi và sự lười biếng thiêng liêng. Chúa mời gọi chúng ta đặt đèn "trên đế" – tức là dám đứng vào những nơi công khai, thách thức để mang lại hy vọng.

3. Bài học từ thực tế: Hiệu quả đến từ Trái Tim 

Câu chuyện về người anh em tân tòng tại Mộc Châu là một minh chứng sống động. Một người dân tộc thiểu số, không bằng cấp thần học, nhưng đã đưa hàng trăm người về với Chúa bằng trái tim rực lửa và sự chia sẻ đơn sơ. Điều này khẳng định: "Ơn gọi Kitô hữu không hệ tại chức vụ hay bằng cấp, mà ở trái tim yêu thương và sẵn sàng dấn thân".

4. Thần học Thị giác từ Logo 2026 

Hai người môn đệ trong Logo được vẽ với tư thế "vươn mình, bước ra" (hướng động), không phải tư thế quỳ gục đầu thụ động hay quay mặt vào nhau để tự chiêm ngắm. Họ được bao bọc bởi ánh sáng hào quang và chính họ cũng trở thành một phần của sự tỏa sáng đó. Nếu không tỏa sáng, họ sẽ hòa lẫn vào bóng tối.

IV. Làm (Act): Phương Lược Đầu Tư Cho sứ vụ

Để chuyển mình từ "Người giữ kho" sang "Nhà đầu tư", chúng ta cần hành động cụ thể ở cả cấp độ cá nhân và cộng đoàn:

1. Cấp độ Cá nhân: Cuộc "Vượt qua" hằng tuần

- Tự vấn lương tâm: Mỗi tối (hoặc mỗi tuần), hãy thực hành bài tập tự vấn mới: "Tuần qua, tôi đã 'bước ra' khỏi vùng an toàn của mình chưa?".

Bước ra khỏi không gian: Bước ra khỏi cổng tu viện để chào hỏi một người lạ.

Bước ra khỏi định kiến: Mỉm cười và lắng nghe một người thuộc tôn giáo khác hoặc người mình vốn không ưa.

Hành động nhỏ: Mỗi tuần cố gắng có một cuộc trò chuyện chất lượng với một người chưa biết Chúa, không phải để "giảng đạo" ngay, mà để kết bạn và chia sẻ niềm vui sống.

2. Cấp độ Cộng đoàn: Tái cấu trúc sứ vụ

- Rà soát cơ sở: Đặt câu hỏi chiến lược cho các trường học, phòng khám, mái ấm của Dòng: "Cơ sở này đang hoạt động chủ yếu để 'duy trì kinh tế' hay thực sự là nơi 'loan báo Tin mừng'?". Nếu phát hiện cơ sở chỉ thuần túy kinh tế, cần can đảm tái cấu trúc để đưa các yếu tố Tin mừng vào quy trình hoạt động.

Mở rộng cửa tu viện: Đừng để tu viện là nơi "kín cổng cao tường". Hãy biến nó thành trạm tiếp tế tình thương, nơi người nghèo dám đến gõ cửa và người lương dân cảm thấy được chào đón.

3. Cấp độ chiến lược: Khuyến khích "doanh nhân đức tin"

- Tạo "Quỹ mạo hiểm cho truyền giáo": Dành riêng một khoản ngân sách để hỗ trợ các dự án mới, chấp nhận khả năng rủi ro hoặc chưa sinh lợi ngay lập tức.

Phá vỡ sức ì: Tổ chức các kỳ tĩnh tâm với chủ đề "Nén bạc của Dòng tôi" để mỗi tu sĩ viết bản kiểm điểm thiêng liêng: "Tôi đã chôn giấu điều gì (khả năng, sáng kiến) vì sợ hãi trong năm qua?".

V. Góc tâm linh và thảo luận

Câu hỏi thảo luận:

1. Trong năm qua, đâu là "nén bạc" (tài năng, thời gian, cơ hội, ý tưởng) mà cá nhân bạn hoặc cộng đoàn đã vô tình "chôn giấu" vì sợ hãi hoặc ngại khó?

2. Câu nói "Trong logic của Nước Trời, sự an toàn đồng nghĩa với sự bất trung" gợi cho bạn suy nghĩ gì về cách chúng ta đang quản trị và sống đời tu hiện nay?

3. Hãy đề xuất 01 sáng kiến cụ thể mang tính "đầu tư mạo hiểm" cho sứ vụ mà cộng đoàn có thể thực hiện ngay trong năm 2026 (Ví dụ: mở một điểm truyền giáo mới, lập nhóm tông đồ online...).

Lời nguyện kết thúc:

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, Nguồn Mạch của mọi sứ vụ... Xin thứ tha cho chúng con vì bao lần chúng con đã lấy 'cái thùng' của sự sợ hãi, của sự lười biếng, của sự ích kỷ mà che đi ngọn đèn Chúa đã thắp lên trong ngày chúng con khấn hứa. Xin biến đổi chúng con! Từ những người chỉ biết 'giữ đạo', xin cho chúng con trở thành những người dám 'lên đường'. Từ những người chỉ lo 'bảo trì' cơ sở, xin cho chúng con dám 'kiến tạo' những nhịp cầu đến với muôn dân. Xin cho chúng con trở thành những 'môn đệ thừa sai' khiêm tốn, nhiệt thành, dám tiêu hao chính mình như cây nến cháy để thắp sáng cho trần gian đang tối tăm lạnh lẽo. Amen.

Bài 2: Nội lực - Thánh Thể & Lời Chúa là trục xoay: Khắc phục "chủ nghĩa hoạt động" bằng chiều sâu nội tâm

Lời Chúa dẫn đường:

"Chính Thầy là cây nho, anh em là cành. Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái, vì không có Thầy, anh em chẳng làm gì được" (Ga 15,5).

"Lời là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi" (Tv 119,105).

I. Dẫn nhập: Những cành nho khô và cơn cám dỗ của sự bận rộn

Chúng ta thường nghe câu nói: "Bạn không thể cho cái bạn không có". Một người nghèo không thể cho tiền, một người buồn không thể trao nụ cười, và một tu sĩ rỗng tuếch không thể trao ban Thiên Chúa.

Trong nhịp sống hối hả của xã hội hiện đại, đời sống thánh hiến đang đối diện với một "căn bệnh" nguy hiểm: Hội chứng "Hoạt động rỗng" (Activism). Đó là tình trạng người tu sĩ lao mình vào công việc, quay cuồng với các dự án, các lớp học, các phong trào... Họ làm rất nhiều "việc Chúa" nhưng lại quên mất "Chúa của công việc".

Hình ảnh dễ thấy nhất là chiếc điện thoại sắp hết pin nhưng người dùng vẫn cố chạy thêm vài ứng dụng nặng. Kết quả là "sập nguồn". Nhiều ơn gọi gãy đổ hay nhiệt huyết truyền giáo bị tắt ngấm không phải vì thiếu năng lực, mà vì "sập nguồn" thiêng liêng giữa đường.

II. Xem (See): Đối diện với sự kiệt sức (burnout)

1. Thực trạng: Nhiệt tình "ngắn hạn" 

Thực tế cho thấy, nhiều tu sĩ trẻ sau khi tốt nghiệp các học viện thường rất hăng hái lao vào cánh đồng truyền giáo. Họ đầy ắp ý tưởng và kỹ năng tổ chức. Tuy nhiên, sự nhiệt tình này thường không kéo dài. Rất nhanh chóng, họ rơi vào trạng thái mệt mỏi, chán nản hoặc khủng hoảng. Một nữ tu đã từng chia sẻ: "Con dạy giáo lý cả ngày Chúa Nhật, nhưng tối về con không muốn cầu nguyện nữa vì quá mệt. Con nghĩ Chúa sẽ thông cảm vì con đã làm việc cho Ngài". Đây là một sự ngộ nhận nguy hiểm: Chúa không cần công việc của chúng ta, Chúa cần trái tim của chúng ta.

2. Nguyên nhân: Thiếu hụt chiều sâu thiêng liêng 

Nguyên nhân sâu xa của sự kiệt sức không nằm ở thiếu phương tiện hay kỹ năng, mà nằm ở sự thiếu hụt chiều sâu thiêng liêng. Khi đời sống cầu nguyện trở nên hời hợt, những giờ kinh chỉ còn là hình thức "trả nợ", người tu sĩ mất đi nguồn năng lượng tái tạo. Trong trạng thái đó, khi đối diện với những khó khăn đặc thù của truyền giáo như sự khác biệt văn hóa, sự cô đơn, hay sự chống đối, họ không tìm thấy điểm tựa.

3. Bài học thần học thị giác từ Logo 2026 

Để chữa lành căn bệnh này, chúng ta cần nhìn vào cấu trúc thần học của Logo năm Mục vụ 2026:

Vị trí trung tâm (Thánh Thể): Hình tròn trắng nằm ngay giao điểm của Thánh giá biểu tượng cho Thánh Thể. Trong bố cục, mọi mảng màu vàng (hoạt động truyền giáo) đều lan tỏa ra từ tâm điểm trắng này. Điều này khẳng định: Mọi hoạt động tông đồ phải xuất phát từ Bàn tiệc Thánh Thể.

Vị trí nền tảng (Lời Chúa): Phía dưới chân của hai người môn đệ là quyển Sách Tin mừng đang mở ra. Một ngôi nhà xây trên cát sẽ sụp đổ; cũng vậy, một sứ vụ không đặt nền tảng trên Lời Chúa sẽ trở nên chông chênh và dễ dàng đi lệch hướng.

III. Xét (Judge): Bí quyết của sức mạnh nội tâm

1. Thần học về cây Nho: Sự lệ thuộc sinh tồn 

Chúa Giêsu khẳng định một chân lý tàn khốc nhưng giải phóng: "Không có Thầy, anh em chẳng làm gì được" (Ga 15,5). Ngài không nói "làm được ít hơn", mà là "chẳng làm gì được" về mặt siêu nhiên. Mọi hoạt động tách rời khỏi đời sống cầu nguyện, dù hoành tráng đến đâu, trước mặt Chúa chỉ là "tiếng phèng la inh ỏi" (1 Cr 13). Nội lực chính là nhựa sống chảy từ thân nho sang cành nho.

2. Quy luật "ăn" rồi mới "mớm" 

Cha Giêrônimô Nguyễn Đình Công đã giới thiệu mô hình "Tác viên Tin mừng". Tuy nhiên, quy luật của sự sống là: Không thể rao giảng điều mình không có. Người tu sĩ phải "ăn" Lời Chúa (như ngôn sứ Ezekiel nuốt cuộn sách) trước khi có thể "mớm" Lời đó cho người khác. Sự trưởng thành trong đức tin của các nữ tu trẻ được chia sẻ tại hội nghị là minh chứng hùng hồn: hoa trái mục vụ không đến từ kỹ năng quản trị, mà đến từ xác tín "Có Chúa là có tất cả".

3. Nhịp thở của đời tu: Hít vào và thở ra 

Đời sống thánh hiến giống như nhịp thở sinh học:

Hít vào (chiêm niệm/ở lại): Là nạp năng lượng, học hỏi từ Thầy, kín múc Thần Khí.

Thở ra (hoạt động/sai đi): Là trao ban, áp dụng bài học vào thực tế. Nếu chỉ thở ra mà không hít vào, tu sĩ sẽ "chết ngạt". Nếu chỉ hít vào mà không thở ra, tu sĩ trở nên "ngộ độc" (ích kỷ thiêng liêng). Quy trình đào tạo và sống đạo phải đảm bảo sự cân bằng giữa hai nhịp này.

IV. Làm (Act): Tái cấu trúc đời sống thiêng liêng

Nhận thức phải dẫn đến hành động. Các cộng đoàn cần tái cấu trúc nhịp sống để đưa Thánh Thể và Lời Chúa trở về đúng vị trí "trục xoay":

1. Lectio Divina truyền giáo: Biến Lời Chúa thành động lực

- Thực hành: Thay vì chỉ đọc Kinh thánh để suy niệm cá nhân ("Chúa nói gì với con?"), các cộng đoàn nên tổ chức các buổi Lectio Divina cộng đoàn hằng tuần với định hướng truyền giáo.

- Câu hỏi suy niệm mới: "Đoạn Lời Chúa này đang thúc đẩy tôi đi đến với ai? Chúa muốn tôi làm gì cụ thể cho những người ngoại biên qua đoạn Tin mừng này?". Việc chia sẻ dưới góc độ này sẽ biến Lời Chúa thành động lực hành động, không chỉ là sự an ủi nội tâm.

2. Giờ Chầu Thánh Thể cho sứ vụ (mission adoration)

- Hành động: Thiết lập giờ Chầu Thánh Thể hằng tháng chuyên biệt cho công cuộc loan báo Tin mừng.

- Phương pháp: Đừng biến giờ chầu thành giờ "ngủ gật thiêng liêng". Hãy mang theo tên cụ thể của những người lương dân, những người chống đối, hoặc đặt bản đồ vùng truyền giáo lên đĩa thánh để dâng lên Chúa. Đây là cách biến giờ chầu thành một hành vi truyền giáo đích thực.

3. Kỷ luật: "Cầu nguyện trước khi bước ra"

- Nguyên tắc: Đây phải trở thành một phản xạ vô điều kiện, giống như bác sĩ phải rửa tay trước khi phẫu thuật.

- Thực hành: Trước khi đi thăm viếng một gia đình, trước khi lên lớp dạy giáo lý, hay trước khi bắt đầu ca trực tại phòng khám, hãy dành ít nhất 5-10 phút để cầu nguyện cho những người mình sắp gặp. Lời nguyện tắt khi bước ra khỏi cổng dòng: "Lạy Chúa, xin đi cùng con. Xin dùng miệng con để nói lời của Chúa".

V. Góc tâm linh và thảo luận

Câu hỏi thảo luận:

1. Bạn có đang mắc phải "chủ nghĩa hoạt động" không? Dấu hiệu cụ thể nào (trong cách cầu nguyện, cảm xúc cá nhân, thái độ làm việc) cho thấy đời sống cầu nguyện của bạn đang bị công việc lấn át?

2. Hãy chia sẻ một kinh nghiệm thực tế về một lần Lời Chúa đã trực tiếp soi sáng, giúp bạn giải quyết một tình huống mục vụ khó khăn hoặc bế tắc.

3. Cộng đoàn của bạn có thể thay đổi/điều chỉnh giờ kinh, giờ lễ hoặc các sinh hoạt thiêng liêng như thế nào để hướng ý cầu nguyện cụ thể và thiết thực hơn cho công cuộc truyền giáo của Dòng?.

Lời nguyện kết thúc:

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, Nguồn Mạch sung mãn của đời sống chúng con. Xin thứ tha cho chúng con vì những ngày tháng qua, chúng con đã mải mê chạy theo những con số, thành tích mà bỏ quên Chúa ở lại một mình trong Nhà Tạm. Xin phục hồi 'Nội lực' cho chúng con. Xin cho chúng con biết bám rễ sâu vào Lời Chúa như cây trồng bên dòng nước, và biết múc lấy sức mạnh từ Bàn tiệc Thánh để nuôi dưỡng ngọn lửa tông đồ đang leo lét trong tim. Xin đừng để chúng con trở thành những kẻ khua chiêng gõ mõ ồn ào nhưng rỗng tuếch. Xin hãy biến đổi chúng con thành những máng chuyển thông ân sủng đích thực, để mỗi lời chúng con nói, mỗi việc chúng con làm đều mang hơi ấm và ánh sáng của Ngài. Amen.

Bài 3: Linh đạo - Thánh giá tre & hội nhập văn hóa: Vượt qua rào cản văn hóa bằng sự khiêm hạ và dẻo dai

Lời Chúa dẫn đường:

- "Tôi đã trở nên tất cả cho mọi người, để bằng mọi cách cứu được một số người" (1 Cr 9,22).

- "Cởi giày ra, vì nơi ngươi đang đứng là đất thánh" (Xh 3,5).

I. Dẫn nhập: Khi Tin mừng mặc chiếc áo bà ba

Chúa Giêsu không cứu chuộc nhân loại từ xa. Ngài không gửi một email hay thả một cuốn sách lề luật từ trời xuống. Ngài đã "nhập thể". Ngài đã làm người Do Thái, nói tiếng Aramaic, ăn bánh không men và sống trong văn hóa của thời đại Ngài.

Năm Mục vụ 2026 giới thiệu cho chúng ta một biểu tượng đầy tính ngôn sứ: Thánh giá tre. Tại sao không phải là Thánh Giá gỗ sồi phương Tây, hay Thánh Giá chạm trổ vàng son? Bởi vì cây tre Việt Nam – đơn sơ, mộc mạc, dẻo dai – chính là câu trả lời cho linh đạo truyền giáo mà chúng ta cần hướng tới: Linh đạo của sự Hội nhập Văn hóa.

Tuy nhiên, có một thực tế là nhiều tu sĩ chúng ta đang sống giữa buôn làng nhưng lại như những "người nước ngoài" ngay trên quê hương mình. Chúng ta mang theo định kiến, sự tiện nghi và vô tình tạo ra những khoảng cách vô hình với đoàn chiên. Bài học này mời gọi chúng ta chiêm ngắm Thánh Giá Tre để tìm ra con đường hội nhập đích thực.

II. Xem (See): Những bức tường ngăn cách "nhà dòng" và "buôn làng"

1. Rào cản ngôn ngữ và văn hóa 

Hội nghị Chiến lược Mục vụ đã thẳng thắn chỉ ra một khó khăn hàng đầu: "Khó khăn trong việc hội nhập văn hóa, ngôn ngữ và môi trường, đặc biệt là ở các vùng đồng bào dân tộc thiểu số". Thực tế cho thấy, nhiều tu sĩ đến buôn làng nhưng không nói được tiếng dân tộc, không hiểu phong tục ma chay cưới hỏi, không biết kiêng kỵ những điều cấm kỵ của buôn làng. Chúng ta rao giảng bằng tiếng Kinh cho những cụ già người H'mông, người Jrai chỉ quen tiếng mẹ đẻ. Khi Tin mừng được rao giảng bằng một ngôn ngữ xa lạ và qua những hình ảnh xa lạ, nó không thể chạm đến trái tim người nghe.

2. Cám dỗ "tu viện hóa" và lối sống tách biệt 

Một cám dỗ tinh vi của người đi truyền giáo là muốn biến nơi mình đến trở thành bản sao của nơi mình đi. Chúng ta thường mang theo tư duy "người thành phố" về vùng quê.

Lối sống "kín cổng cao tường": Chúng ta xây dựng những tu viện kiên cố, tiện nghi và khép kín ngay giữa những vùng nghèo khó. Sự khác biệt quá lớn về mức sống khiến người nghèo e ngại, không dám đến gần.

Áp đặt văn minh: Chúng ta xuất hiện với tu phục phẳng phiu, sạch sẽ, ngại ngồi xuống nền đất, ngại ăn món ăn địa phương. Vô tình, chúng ta tạo ra một thông điệp ngầm: "Muốn theo Chúa, các bạn phải sống sạch sẽ, văn minh giống như chúng tôi". Nhưng Tin mừng không đồng nghĩa với một nền văn minh cụ thể nào. Áp đặt cách sống của mình lên người dân không phải là truyền giáo, mà là một dạng "xâm lăng văn hóa".

III. Xét (Judge): Linh đạo cây tre và mầu nhiệm Nhập thể

1. Linh đạo cây tre: Phẩm chất của người môn đệ 

Đặc tính sinh học của cây tre gợi mở những phẩm chất thiết yếu cho nhà truyền giáo tại Việt Nam:

Rỗng ruột (Tự hủy/Kenosis): Tre rỗng ruột nên khiêm tốn. Người tu sĩ phải "trút bỏ" cái tôi, cái đặc quyền của người có học thức để trở nên nhỏ bé, để gió Thánh Thần có thể thổi qua.

Dẻo dai (Hội nhập): Tre biết uốn mình theo chiều gió để không bị quật ngã, nhưng sau cơn gió lại bật thẳng lên. Người truyền giáo cần sự khôn ngoan, mềm mại trong cách ứng xử (biết "nhập gia tùy tục") nhưng không gãy (kiên định về nguyên tắc đức tin).

Mọc thành bụi (Hiệp thông): Tre không bao giờ mọc lẻ loi mà luôn mọc thành bụi, thành lũy. sứ vụ truyền giáo không phải là việc của những cá nhân đơn độc, mà là sức mạnh của cộng đoàn nương tựa vào nhau.

2. Thần học về "Hạt giống Lời Chúa" (Semina Verbi) 

Giáo lý dạy rằng: Trước khi nhà truyền giáo đặt chân đến một vùng đất, Chúa Thánh Thần đã ở đó rồi. Ngài đã gieo những "Hạt giống Lời Chúa" trong văn hóa và khát vọng của người dân bản địa. Nhiệm vụ của chúng ta không phải là mang Chúa từ tu viện đến buôn làng, mà là đến buôn làng để chỉ cho họ thấy Chúa đang ở đó với họ. Hội nhập văn hóa là một hành trình khiêm tốn khám phá: "Chúa đã làm gì ở đây trước khi con đến?".

3. Mệnh lệnh của Thánh Phaolô: "Trở nên tất cả" 

Thánh Phaolô khẳng định: "Tôi đã trở nên tất cả cho mọi người" (1 Cr 9,22). Ngài không nói: "Tôi bắt mọi người trở nên giống tôi". Để cứu được người khác, cái giá phải trả là sự "tự hủy" bản sắc cá nhân để mặc lấy bản sắc của người mình phục vụ.

IV. Làm (Act): Nhúng mình vào dòng chảy văn hóa

Từ linh đạo Cây Tre, các Dòng tu cần chuyển sang hành động cụ thể để thực sự "nhập thể" vào môi trường truyền giáo:

1. Nguyên tắc "cởi giày": Học tiếng nói của đoàn chiên

Thái độ: Trước khi bước vào một vùng đất mới, nhà truyền giáo phải có thái độ như Môsê trước bụi gai bốc cháy: "Cởi giày ra, vì nơi ngươi đang đứng là đất thánh". Cởi giày là cởi bỏ những định kiến, thói quen văn hóa riêng và cả sự ngạo mạn.

Hành động: Các Dòng tu cần quy định bắt buộc: Trước khi sai đi, tu sĩ phải tham gia khóa học cấp tốc về ngôn ngữ và phong tục tập quán của vùng miền sẽ đến. Không thể chấp nhận việc truyền giáo cho người H'mông mà không biết một câu tiếng H'mông.

2. Mô hình sống "ba cùng" (Immersion)

Thay đổi lối sống: Thay vì xây các tu viện lớn, hãy khuyến khích mô hình cộng đoàn nhỏ (2-3 người) sống ngay trong buôn làng, xóm đạo.

Thực hành: Tu sĩ cùng ăn, cùng ở, cùng làm việc với người dân. Cùng ngồi xuống chiếu, ăn bát cơm độn ngô, uống bát nước chè xanh. Chính sự hiện diện khiêm tốn này có sức thuyết phục mạnh hơn hàng ngàn bài giảng.

3. Phụng vụ và thần học hội nhập

Vận dụng văn hóa: Nghiên cứu và sử dụng các nhạc cụ dân tộc (cồng chiêng, đàn t'rưng), các biểu tượng văn hóa (lễ hội mừng lúa mới, hình ảnh già làng) vào trong việc giải thích giáo lý và cử hành phụng vụ (trong khuôn khổ cho phép).

Mục tiêu: Giúp người dân nhận ra Chúa Giêsu không phải là vị thần xa lạ của phương Tây, mà là Đấng Cứu Độ gần gũi, đang đi vào đời sống văn hóa của họ.

V. Góc tâm linh và thảo luận

Câu hỏi thảo luận:

1. Hình ảnh "Cây tre: Mềm (uốn theo gió) mà không gãy" gợi cho bạn suy nghĩ gì về cách ứng xử khôn ngoan trước những rào cản từ chính quyền hoặc sự khác biệt tôn giáo tại địa phương bạn đang phục vụ?

2. Hãy phân tích một thất bại (hoặc khó khăn) trong quá khứ của dòng/ giáo phận do thiếu sự hiểu biết về văn hóa và ngôn ngữ bản địa. Bài học rút ra là gì?

3. Giả sử ngày mai bạn được Bề trên sai đến một vùng dân tộc thiểu số hoàn toàn xa lạ. Hãy liệt kê 3 việc cụ thể đầu tiên bạn sẽ làm để bắt đầu quá trình "nhập thể" và làm quen với người dân nơi đó.

Lời nguyện kết thúc:

"Lạy Chúa Giêsu, Đấng đã nhập thể làm người để cứu chuộc con người. Ngài đã không chê bỏ phận người yếu đuối, nhưng đã mặc lấy xác phàm để ở cùng chúng con. Xin dạy chúng con biết trân trọng, yêu thương và kính trọng nền văn hóa của những người anh em mà chúng con được sai đến phục vụ. Xin ban cho chúng con sức mạnh dẻo dai và khiêm nhu của cây tre Việt Nam. Xin cho chúng con sự 'mềm mại' để uốn mình theo văn hóa của anh chị em, mà không đánh mất cốt lõi Tin mừng. Xin cho chúng con biết 'bám rễ sâu' vào mảnh đất quê hương, để Tin mừng không còn là cây cảnh trưng bày, mà trở thành cây sự sống che mát cho dân tộc. Amen.".

PHẦN II: PHƯƠNG PHÁP & KỸ NĂNG

Bài 4: Hiệp hành – Chiếc xe liên dòng: Chữa bệnh "cục bộ" – xây dựng sức mạnh tập thể

Lời Chúa dẫn đường:

- "Xin cho họ nên một, như Cha ở trong Con và Con ở trong Cha, để thế gian tin rằng Cha đã sai Con"(Ga 17,21).

- "Ví như thân thể người ta chỉ là một, nhưng lại có nhiều bộ phận... thì Đức Kitô cũng vậy" (1 Cr 12,12).

I. Dẫn nhập: Chúng ta đang đua xe hay cùng một chuyến xe?

Trong bài thuyết trình đầy hình tượng, Cha Antôn Maria Zacharia Phan Tự Cường đã ví von hành trình truyền giáo như một "Chuyến xe hiệp hành". Một hình ảnh rất đẹp, rất thơ, nhưng cũng đầy thách thức.

Tại sao thách thức? Bởi vì thực tế tại Việt Nam, đôi khi chúng ta không nhìn thấy một chuyến xe chung, mà thấy hàng trăm chiếc xe riêng lẻ đang chạy đua trên cùng một con đường. Dòng A cố chạy nhanh hơn Dòng B. Dòng C cố xây cái trạm dừng chân to hơn Dòng D. Và đôi khi, có những chiếc xe còn tạt đầu nhau để tranh giành "hành khách" (ơn gọi/giáo dân).

Chủ đề bài học hôm nay chạm đến một vết thương, hay nói nhẹ hơn là một "căn bệnh trầm kha" của đời sống tu trì: Căn bệnh cục bộ và ganh tị. Chúa Giêsu đã ra điều kiện tiên quyết cho việc truyền giáo: "Để thế gian tin... thì họ phải nên một". Nếu chúng ta chia rẽ, nếu chúng ta ganh tị, thì lời rao giảng của chúng ta trở nên vô nghĩa.

II. Xem (See): Những "ổ gà" trên đường hiệp hành

Để chiếc xe liên dòng lăn bánh trơn tru hướng về Đại lễ 2033, chúng ta cần thẳng thắn nhận diện và "vá" những ổ gà đang làm xóc nảy hành trình:

1. Ổ gà thứ nhất: Tư duy cục bộ – "Đặc sủng của tôi là số 1" 

Tài liệu Xây dựng Kế hoạch Đào luyện đã chỉ ra tình trạng "cá nhân lấn át tập thể, tư duy cục bộ theo hội dòng". Chúng ta thường tự hào về Dòng mình: "Dòng tôi có lịch sử lâu đời nhất""Dòng tôi có áo dòng đẹp nhất". Sự tự hào lành mạnh biến thành sự kiêu ngạo thiêng liêng. Chúng ta xây dựng những "vương quốc khép kín", tự cung tự cấp và vô tình tự cô lập. Khi có một dự án chung, câu hỏi đầu tiên đôi khi không phải là "Việc này có ích cho Giáo hội không?" mà là "Dòng mình được lợi gì?".

2. Ổ gà thứ hai: Sự lãng phí do chồng chéo 

Tình trạng "mạnh ai nấy làm" dẫn đến sự lãng phí nguồn lực nghiêm trọng. Có những khu vực tập trung quá nhiều dòng tu làm cùng một việc (ví dụ: cùng mở trường mầm non trên một con phố), trong khi cách đó 50km, một vùng trắng tôn giáo lại không có bóng dáng tu sĩ nào. Sống cạnh nhau nhưng chưa "với nhau": Hai nhà dòng chỉ cách nhau bức tường rào, sáng nào cũng nghe tiếng chuông của nhau, nhưng Bề trên nhà này chưa bao giờ sang uống trà với Bề trên nhà kia.

3. Ổ gà thứ ba: Con virus mang tên "ganh tị" 

Đây là vấn đề tế nhị ít ai dám nói công khai. Chúng ta ganh tị về số lượng ơn gọi, ganh tị về cơ sở vật chất. Thấy Dòng bạn năm nay có đông Tập sinh, còn Dòng mình lèo tèo, thay vì mừng cho Giáo hội, ta lại thấy chạnh lòng. Sự ganh tị này giết chết tình huynh đệ và biến các Dòng tu từ "anh em cùng Cha" thành "đối thủ cạnh tranh" trên thị trường tôn giáo.

III. Xét (Judge): Từ "cái tôi" (ego) đến "chúng ta" (nos)

1. Cơ sở thần học: sứ vụ là của Chúa (Missio Dei) 

Hiệp hành không chỉ là phương pháp làm việc nhóm, mà là bản chất của Giáo hội. Sứ mạng loan báo Tin mừng là Missio Dei – Sứ mạng của Thiên Chúa, không phải tài sản riêng của Dòng Đa Minh, Dòng Tên hay Dòng Mến Thánh Giá. Chúa Giêsu không cầu nguyện cho các môn đệ thành công hay giàu có, Ngài chỉ cầu xin sự Hiệp Nhất (Ga 17,21). Bởi vì sự chia rẽ là phản chứng tá lớn nhất: "Họ giảng về tình yêu thương, nhưng chính họ còn không chơi với nhau, thì tin làm sao được?".

2. Chuyển đổi tâm thức: Hoán cải nội tâm 

Để xe chạy tốt, hành khách cần uống liều thuốc "hoán cải tâm thức". Chuyển từ tư duy "Của tôi" (My Congregation) sang tư duy "Của chúng ta" (Our Church). Chúng ta cần thừa nhận mình cần người khác: Dòng tu dạy học cần Dòng tu chiêm niệm cầu nguyện cho mình. Dòng tu bác ái cần Dòng tu thuyết giáo soi sáng về thần học. Không ai là một hòn đảo trọn vẹn.

3. Lộ trình 2025-2033: Giai đoạn "tập đi chung xe" 

Hội đồng Giám mục Việt Nam và Liên hiệp Bề trên Thượng cấp đã vạch ra lộ trình hướng tới năm 2033. Giai đoạn 1 (2025-2028) là giai đoạn khởi động và xây dựng nền tảng. "Xây nền" ở đây chính là phá bỏ những rào cản tâm lý, làm quen với việc làm việc chung. Chúng ta cần bắt đầu bằng việc "tập đi chung xe": chấp nhận sự chật chội, chấp nhận sự khác biệt tính cách của "người bạn đồng hành" để cùng tiến về một hướng.

IV. Làm (Act): Bước lên chuyến xe hợp tác

Để biến tinh thần hiệp hành thành hành động, các Hội dòng cần thực hiện những bước cụ thể sau:

1. Dự án liên dòng

Mô hình: Thay vì mỗi Dòng làm một dự án nhỏ lẻ, hãy gom lại làm một dự án lớn. Chọn một vùng truyền giáo khó khăn (ví dụ: Tây Bắc, Tây Nguyên) để làm điểm thí điểm.

Thực hành: Đi theo team liên dòng. Một linh mục Dòng Tên lo mục vụ bí tích, hai nữ tu Phaolô lo trạm xá, hai sư huynh La San lo mở lớp học. Các tu sĩ sống chung hoặc thiết lập các cộng đoàn vệ tinh hỗ trợ nhau. Đây là mô hình truyền giáo toàn diện và mạnh mẽ nhất.

2. Chia sẻ nguồn lực

Cơ chế bù trừ: Dòng A có nhân sự nhiệt huyết nhưng thiếu tài chính có thể kết hợp với Dòng B có nguồn lực tài chính mạnh/thuốc men nhưng thiếu người. Sự cộng tác này giải quyết bài toán lãng phí nguồn lực.

Mở cửa đào tạo: Các Dòng có Học viện Thần học hãy mở cửa đón nhận tu sĩ các Dòng nhỏ không có khả năng tự đào tạo. Tổ chức các ngày trại, ngày tĩnh tâm chung cho Tập sinh các Dòng trong khu vực để gieo tinh thần liên kết ngay từ đầu.

3. Ký kết "Hiệp ước Cùng nhau"

Hành động: Các Bề trên đại diện Dòng tham gia ký kết một "Bản ghi nhớ Hiệp hành" hoặc cam kết cộng tác tại địa phương.

Nội dung cam kết: Sẵn sàng chia sẻ nhân sự khi Dòng bạn cần; sẵn sàng chia sẻ cơ sở vật chất (sân chơi, hội trường); cam kết không nói xấu, không cạnh tranh không lành mạnh trong việc tuyển sinh ơn gọi.

V. Góc tâm linh và thảo luận

Câu hỏi thảo luận:

1. Rào cản lớn nhất khiến Dòng của bạn ngại hợp tác với Dòng khác là gì? (Sợ mất bản sắc/đặc sủng riêng, sợ rắc rối tài chính, hay những định kiến lịch sử để lại?).

2. Làm thế nào để cân bằng giữa việc giữ gìn "Đặc sủng riêng" của dòng mình mà vẫn tham gia tích cực vào "Sứ vụ chung" của Liên dòng?

3. Hãy thảo luận và đề xuất ý tưởng về một dự án liên dòng cụ thể tại địa phương (ví dụ: lớp học tình thương liên dòng, phòng khám liên dòng, nhóm truyền thông liên dòng) mà các bạn có thể khởi xướng ngay.

Lời nguyện kết thúc:

Lạy Chúa Thánh Thần, Đấng là sợi dây liên kết của tình yêu. Xin Chúa chữa lành đôi mắt chúng con, để chúng con không còn nhìn các Hội dòng khác như những đối thủ, mà như những chi thể khác nhau trong cùng một Thân mình mầu nhiệm. Xin phá đổ những bức tường rào – dù là tường gạch hay tường định kiến – mà chúng con đã dựng lên để ngăn cách nhau. Xin cho chúng con hiểu rằng: Dòng Đa Minh, Dòng Phan Sinh, Dòng Mến Thánh Giá hay bất cứ Dòng nào... cuối cùng cũng chỉ là những dòng sông nhỏ, tất cả đều phải chảy về Biển Lớn là Nước Thiên Chúa. Xin cho các tu sĩ trẻ biết hăng hái bước lên 'chuyến xe liên dòng', chấp nhận đi cùng nhau, chịu đựng nhau và nâng đỡ nhau. Để khi thế gian nhìn vào sự hiệp nhất của chúng con, họ sẽ nhận biết Chúa là Tình Yêu. Amen.

 

Bài 5: Đào tạo – Từ lý thuyết đến tác viên Tin mừng: Đổi mới quy trình huấn luyện để có kỹ năng thực chiến

Lời Chúa dẫn đường:

- "Người lập Nhóm Mười Hai, để các ông ở với Người và để Người sai các ông đi rao giảng" (Mc 3,14).

I. Dẫn nhập: Chúng ta đang đào tạo "tiến sĩ giấy" hay "chiến sĩ thực địa"?

Có một câu nói nổi tiếng thường được áp dụng trong quản trị nhưng cũng rất đúng trong bối cảnh truyền giáo: "Nhiệt tình cộng với ngu dốt thành phá hoại". Một người lính ra trận chỉ có lòng dũng cảm mà không có kỹ năng chiến đấu sẽ cầm chắc cái chết. Tương tự, một tu sĩ bước vào cánh đồng truyền giáo chỉ với lòng nhiệt thành đơn sơ mà thiếu sự hiểu biết, thiếu kỹ năng mục vụ và sự trưởng thành tâm lý, không chỉ dễ dàng thất bại mà còn có nguy cơ gây tổn thương cho đoàn chiên và cho chính mình.

Hội nghị của Liên hiệp Bề trên Thượng cấp đã nhấn mạnh nhu cầu cấp thiết về việc xây dựng chương trình đào tạo nhân sự truyền giáo "bài bản, chuyên sâu và toàn diện". Đã đến lúc chúng ta tự vấn: Quy trình đào tạo của Dòng đang tạo ra những ai? Những "Tiến sĩ" rất giỏi lý thuyết trong phòng máy lạnh, hay những "Chiến sĩ" có khả năng lăn xả ngoài chiến trường? Phải chăng chúng ta đang tạo ra một thế hệ tu sĩ như những "chú gà công nghiệp": rất ngoan ngoãn, đạo đức trong lồng ấp, nhưng khi bước ra gió sương thực tế thì dễ bị tổn thương, sốc văn hóa hoặc co cụm lại vì sợ hãi?.

II. Xem (See): Lỗ hổng lớn giữa "nhà trường" và "chiến trường"

Khi rà soát lại chương trình huấn luyện tại các Học viện và Tập viện, chúng ta nhận thấy một khoảng cách khá xa giữa lý thuyết được học và thực tế phải đối mặt:

1. Nặng lý thuyết hàn lâm, nhẹ kỹ năng thực chiến 

Hiện nay, việc đào tạo thường rất chú trọng đến các môn thần học căn bản: Tín lý, Luân lý, Phụng vụ, Kinh thánh. Điều này là nền tảng không thể thiếu. Tuy nhiên, chương trình lại thường quá nặng về lý thuyết hàn lâm. Các tu sĩ trẻ có thể thao thao bất tuyệt về mầu nhiệm Ba Ngôi hay lịch sử cứu độ, nhưng lại lúng túng khi phải đối diện với một người đang trầm cảm, không biết cách sơ cứu một vết thương, hay hoảng sợ khi gặp sự hạch sách của chính quyền địa phương.

2. Thiếu hụt kỹ năng mềm (soft skills) Lỗ hổng lớn nhất nằm ở các kỹ năng thiết yếu cho sứ vụ:

Kỹ năng lắng nghe và tham vấn: Biết nghe nỗi đau của người khác mà không phán xét.

Tâm lý học truyền giáo: Hiểu tâm lý đám đông và tâm lý cá nhân.

Kỹ năng xử lý khủng hoảng: Ứng biến khi gặp sự cố truyền thông hay pháp lý.

Kỹ năng văn hóa: Cách "nhập gia tùy tục".

3. Hậu quả: Nhiệt huyết bị "đứt gánh" 

Hậu quả của việc thiếu đào tạo kỹ năng là các tu sĩ trẻ thường thiếu tự tin và "mạnh dạn" khi bước ra thực địa. Những thất bại ban đầu (bị từ chối, bị xua đuổi, không biết nói gì) không được giải thích và hướng dẫn xử lý, dẫn đến tâm lý "nhụt chí", khiến tu sĩ dần dần rút lui về các công việc nội bộ cho an toàn.

III. Xét (Judge): Mô mẫu sư phạm của Chúa Giêsu

Để lấp đầy lỗ hổng này, chúng ta cần quay về với mô hình sư phạm tuyệt vời của Thầy Giêsu và các mô hình đào tạo thực tế hiệu quả.

1. Hai nhịp đập của trái tim người môn đệ: 

Tin mừng Maccô ghi lại tôn chỉ đào tạo của Chúa Giêsu: "Người lập Nhóm Mười Hai, để các ông ở với Người và để Người sai các ông đi rao giảng" (Mc 3,14). Đây là hai nhịp đập không thể tách rời:

Ở với (Chiêm niệm/Học hỏi): Là hít vào, nạp năng lượng, học hỏi từ Thầy.

Sai đi (Thực hành/Dấn thân): Là thở ra, trao ban, áp dụng bài học vào thực tế. Nếu chỉ "ở với" mà không "sai đi", tu sĩ trở nên thụ động, xa rời thực tế. Nếu chỉ "sai đi" mà không "ở với", tu sĩ trở nên rỗng tuếch.

2. Mô hình "tác viên Tin mừng":

Cha Giêrônimô Nguyễn Đình Công đã giới thiệu mô hình đào tạo xoay quanh hai trụ cột chính:

Rao giảng Kinh thánh (Kerygma): Không phải là chú giải Kinh thánh hàn lâm, mà là công bố những điều cốt lõi nhất về Tình yêu cứu độ. Tu sĩ phải học cách kể chuyện Chúa Giêsu sao cho hấp dẫn, sống động và chạm đến trái tim người nghe.

Thăm viếng truyền giáo: Đây là "Bí tích của sự hiện diện". Học cách đến nhà người lạ, học cách mỉm cười, học cách quan sát nhu cầu và hiện diện như một người bạn.

3. Minh chứng từ thực tế:

Lời chia sẻ của Sơ Têrêsa Phạm Thị Ngọc Bích tại hội nghị về khóa học thực tế 1 năm tại Xuân Lộc là minh chứng hùng hồn. Sơ chia sẻ rằng khóa học đã giúp Sơ "trở nên mạnh dạn, linh hoạt hơn và đầy nhiệt huyết". Sơ đã không còn sợ hãi, mà biết cách tiếp cận người dân một cách tự nhiên. Điều này khẳng định: Thực hành không làm loãng đời tu, mà ngược lại, làm cho căn tính đời tu thêm sâu sắc qua sự cọ xát với thực tế.

IV. Làm (Act): Chiến lược đào tạo toàn diện

Dựa trên những phân tích trên, Ban Đào tạo các Dòng cần mạnh dạn đổi mới chương trình theo hướng thực tiễn hơn:

1. Đào tạo toàn diện 3 chiều (Head - Heart - Hand) 

Một chương trình đào tạo truyền giáo hiệu quả phải tác động đến ba chiều kích:

Kiến thức (Head - Cái đầu): Cung cấp nền tảng thần học, giáo lý vững chắc.

Thái độ (Heart - Trái tim): Hình thành lòng nhiệt thành, sự rung cảm trước nỗi đau của nhân loại, lòng trắc ẩn và khiêm nhường.

Kỹ năng (Hand - Bàn tay): Rèn luyện đôi tay biết làm việc, đôi chân biết đi, miệng lưỡi biết nói lời khôn ngoan và kỹ năng xử lý tình huống.

2. Kỳ thực tập bắt buộc (Missionary Internship)

Quy định: Bắt buộc có một khoảng thời gian thực tập truyền giáo (3-6 tháng) tại các vùng ngoại biên hoặc các điểm truyền giáo khó khăn trước khi khấn trọn.

Tính chất: Đây không phải là đi tham quan, mà là "nhúng mình" (immersion): cùng ăn, cùng ở, cùng làm với cộng đoàn sở tại.

Mục tiêu: Để tu sĩ trẻ đối diện với giới hạn của bản thân, học cách xoay sở và kiểm chứng ơn gọi của mình trong môi trường khắc nghiệt.

3. Chế độ Mentor (Người kèm cặp) 

Trong thời gian thực tập, tu sĩ trẻ không được bị bỏ mặc. Cần phân công một tu sĩ lão thành, dày dạn kinh nghiệm làm Mentor. Mentor có nhiệm vụ hướng dẫn, lắng nghe những khó khăn, điều chỉnh những sai sót và nâng đỡ tinh thần cho người trẻ. Tham khảo và sử dụng các tài liệu chuẩn như "Cẩm nang truyền giáo của Dòng Tên" để đảm bảo tính thống nhất.

V. Góc tâm linh và thảo luận

Câu hỏi thảo luận:

1. Nhìn lại chương trình đào tạo hiện tại của Dòng bạn, mảng nào đang yếu nhất: Kiến thức (Head), Đời sống nội tâm (Heart), hay Kỹ năng thực hành (Hand)? Tại sao?

2. Bạn nghĩ sao về đề xuất "bắt buộc thực tập truyền giáo tại vùng khó khăn 6 tháng trước khi khấn trọn"? Điều này có khả thi với Dòng bạn không? Những trở ngại nào có thể xảy ra?

3. Hãy liệt kê 5 kỹ năng đời thường (ngoài kiến thức thần học) mà bạn cho rằng một nhà truyền giáo tại Việt Nam bắt buộc phải có để sinh tồn và hoạt động hiệu quả (Ví dụ: nấu ăn, lái xe địa hình, sơ cứu, chơi nhạc cụ, v.v.).

Lời nguyện kết thúc:

Lạy Thầy Giêsu, Nhà Đào Tạo nhân lành và khôn ngoan. Xin uốn nắn chúng con nên những khí cụ sắc bén và hữu dụng trong tay Ngài. Xin đừng để chúng con trở thành những người thợ vụng về làm hư hại mùa màng của Chúa. Xin trang bị cho chúng con không chỉ lòng nhiệt thành nóng bỏng mà cả sự khôn ngoan sáng suốt và những kỹ năng cần thiết. Xin giúp các nhà đào tạo can đảm đưa các môn sinh ra khỏi 'lồng ấp' an toàn để bước vào trường đời, nơi Chúa đang chờ đợi trong hình hài những người nghèo khổ. Để mỗi bước chân chúng con đi, mỗi lời chúng con nói, và mỗi việc chúng con làm đều mang lại hiệu quả cứu độ đích thực cho các linh hồn. Amen.".

 

Bài 6: Phương pháp – Nghệ thuật "gõ cửa trái tim": Khôi phục văn hóa gặp gỡ trực tiếp thông qua thăm viếng

Lời Chúa dẫn đường:

- "Đẹp thay bước chân những sứ giả loan báo Tin mừng!" (Rm 10,15).

- "Này đây Ta đứng trước cửa và gõ" (Kh 3,20).

I. Dẫn nhập: Những đôi chân trong "pháo đài" hay trên "đường phố"?

Thánh Phaolô đã thốt lên: "Đẹp thay bước chân những sứ giả!". Tại sao ngài lại ca ngợi "bước chân" mà không phải là "lời nói" hay "trí tuệ"? Bởi vì Tin mừng, tự bản chất, là một sự chuyển động. Chúa Giêsu đã đi bộ hàng ngàn cây số dọc ngang xứ Palestine để đến với con người.

Tuy nhiên, chúng ta đang sống trong một nghịch lý: chưa bao giờ con người được kết nối nhiều đến thế nhờ công nghệ, nhưng cũng chưa bao giờ con người cảm thấy cô đơn đến thế trong đời thực. Những tin nhắn, cuộc gọi video không thể thay thế được hơi ấm của bàn tay và sự rung cảm của con tim.

Nhìn lại đời sống tu trì hiện nay, dường như chúng ta đang sở hữu những "bước chân" rất đẹp, sạch sẽ, nhưng lại... ít di chuyển ra bên ngoài. Chúng ta có những tu viện nguy nga, những hàng rào kiên cố. Vô tình, chúng ta biến Nhà Chúa thành những "pháo đài" bất khả xâm phạm, nơi chúng ta "tu kín", tránh xa bụi bặm của trần thế. Bài học này mời gọi chúng ta khôi phục văn hóa gặp gỡ, biến mỗi cuộc thăm viếng thành một nghệ thuật "gõ cửa trái tim" để mang Chúa đến cho người khác.

II. Xem (See): Những rào cản vô hình trước cánh cửa

Dù biết thăm viếng là quan trọng, nhưng thực tế tại các cộng đoàn cho thấy hoạt động này đang bị sao nhãng hoặc thực hiện một cách chiếu lệ vì những "căn bệnh" sau:

1. Nỗi sợ vô hình:

Rào cản lớn nhất không nằm ở kỹ thuật, mà nằm ở tâm lý. Nhiều tu sĩ thú nhận họ ngại đi thăm viếng vì những nỗi sợ rất đời thường:

Sợ bị từ chối: Sợ gõ cửa mà người ta không mở, hoặc bị xua đuổi.

Sợ không biết nói gì: Lo lắng sẽ bị "khớp" khi đối diện với người lạ, đặc biệt là người khác tôn giáo. "Chẳng lẽ vào nhà rồi giảng giáo lý ngay? Lỡ họ đuổi thì sao?".

Sợ rắc rối: Sợ chó dữ, sợ đường xá xa xôi, và đặc biệt là sợ chính quyền địa phương để ý, soi xét.

2. Hội chứng "Co cụm nội bộ":

Bên cạnh nỗi sợ là sự thụ động và an toàn trong "Ghetto Công giáo".

Tâm thế "Bảo trì": Chúng ta quen với việc mở cửa nhà thờ, nhà dòng và đợi người ta đến tìm mình. Chúng ta sẵn sàng đón tiếp ân cần những ai đến gõ cửa, nhưng thiếu động lực để bước ra đi tìm những con chiên lạc.

Lịch trình kín mít: Một ngày sống của tu sĩ thường kín mít với kinh lễ và công việc nội bộ, rất hoàn hảo để nên thánh bên trong, nhưng không còn khe hở nào cho người bên ngoài.

III. Xét (Judge): Thần học về sự thăm viếng

Để vượt qua nỗi sợ, chúng ta cần tái khám phá ý nghĩa thần học của hành vi thăm viếng. Đây không phải là một hoạt động xã giao, mà là một hành vi mang tính bí tích: mang sự hiện diện của Chúa đến cho tha nhân.

1. Mẫu gương Đức Maria: Thăm viếng là mang Chúa đến

Khi nghe tin bà Êlisabeth thụ thai, Mẹ Maria đã "vội vã lên đường". Mẹ đến không phải để giảng một bài thần học cao siêu, cũng không phải để ban phát quà cáp từ thiện. Mẹ đến để phục vụ và quan trọng hơn cả, Mẹ mang theo Chúa Giêsu đang hiện diện trong lòng mình. Chính sự hiện diện âm thầm nhưng đầy ân sủng đó đã làm cho Gioan Tẩy Giả nhảy mừng.

Bài học: Nhà truyền giáo không cần phải nói hay, chỉ cần có Chúa trong lòng và chân thành phục vụ.

2. Mẫu gương Emmaus: Quy trình của sự đồng hành

Hình ảnh hai người môn đệ trong Logo 2026 gợi nhớ câu chuyện Emmaus, nơi Chúa Giêsu thiết lập một quy trình thăm viếng mẫu mực:

Hiện diện: Chúa đến gần và cùng đi với họ. Ngài không đứng từ xa gọi với theo.

Lắng nghe: Ngài hỏi "Các anh đang bàn tán chuyện gì thế?" và để họ trút hết nỗi lòng, nỗi thất vọng.

Đồng cảm: Ngài thấu hiểu nỗi đau của họ.

Loan báo: Chỉ sau khi đã lắng nghe và đồng cảm, Ngài mới bắt đầu giải thích Kinh thánh và bẻ bánh. Bài học: Đừng vội rao giảng khi chưa lắng nghe. Sự vội vàng dạy dỗ sẽ tạo ra phản cảm.

3. Văn hóa Gặp gỡ: "Trăm nghe không bằng một thấy":

Trong bối cảnh văn hóa Việt Nam, những định kiến về Công giáo (là đạo Tây, là mê tín...) chỉ có thể được gỡ bỏ khi người ta trực tiếp gặp gỡ một tu sĩ bằng xương bằng thịt, thấy nụ cười hiền hậu và cảm nhận được sự quan tâm chân thành. Chỉ qua sự gặp gỡ trực tiếp, rào cản nghi kỵ mới được xóa bỏ.

IV. Làm (Act): Chiến dịch "gõ cửa yêu thương"

Đã đến lúc chuyển từ lý thuyết sang hành động cụ thể với chiến dịch "Gõ cửa" tại các cộng đoàn:

1. Lập kế hoạch "bản đồ hóa" (Mapping):

Không thể thăm viếng theo cảm hứng. Cần có sự tổ chức bài bản:

Phân chia địa bàn: Chia khu vực giáo xứ hoặc khu vực quanh nhà dòng thành các ô nhỏ.

Lên lịch cuốn chiếu: Lên kế hoạch thăm viếng từng nhà, đánh dấu những nhà đã thăm.

Nguyên tắc: Không bỏ sót gia đình nào, đặc biệt ưu tiên những gia đình lương dân và những gia đình rối đạo.

2. Kỹ năng vàng: "Nghe 80% - nói 20%":

Đây là quy tắc quan trọng nhất của nghệ thuật "gõ cửa trái tim":

Nghe 80%: Khi vào nhà người dân, hãy hỏi thăm về sức khỏe, công việc, chuyện học hành con cái... Hãy để họ kể câu chuyện đời họ, kể cả những nỗi bức xúc. Sự quan tâm chân thành đến đời sống "cơm áo gạo tiền" của họ chính là chiếc chìa khóa vạn năng mở cửa trái tim.

Nói 20%: Chỉ nói khi họ đã sẵn sàng nghe. Lời nói của chúng ta chủ yếu là lời động viên, chia sẻ và cầu nguyện.

3. Kỹ năng "tiếp cận mềm"

Bước 1 - Chào hỏi xã giao: Đừng vào đề tôn giáo ngay. Hãy bắt đầu bằng những câu chuyện đời thường: "Bác ơi, bác bán rau có đắt hàng không?".

Bước 2 - Hiện diện hữu ích: Nếu thấy họ đang lặt rau, hãy ngồi xuống lặt phụ. Nếu thấy nhà cửa bừa bộn vì họ ốm, hãy xin phép quét dọn giúp. Hành động này có sức công phá mọi bức tường định kiến.

Bước 3 - Đi từng đôi: Luôn tuân thủ nguyên tắc Kinh thánh: Chúa sai 72 môn đệ đi từng hai người một. Đi hai người giúp hỗ trợ nhau khi gặp tình huống khó và làm chứng cho tình huynh đệ cộng đoàn.

V. Góc tâm linh và thảo luận

Câu hỏi thảo luận:

1. Hãy kể lại một kỷ niệm (vui hoặc buồn) khi bạn đi thăm viếng một gia đình lương dân: Bạn đã gặp khó khăn gì (bị từ chối, bị hỏi khó...) và bạn đã vượt qua tình huống đó như thế nào?

2. Tại sao quy tắc "Nghe 80% - Nói 20%" lại được coi là kỹ năng vàng trong truyền giáo? Thử nhìn lại bản thân: Chúng ta thường mắc lỗi gì ở điểm này (thích dạy đời, nói thao thao bất tuyệt...)?

3. Thực hành đóng vai (Role-play): Một cặp tu sĩ đến thăm một gia đình lương dân nghèo đang có người ốm nặng. Gia đình này đang rất lo lắng và có vẻ không thiện cảm lắm với người lạ. Hãy diễn lại cảnh gõ cửa, chào hỏi và cách mở đầu câu chuyện để tạo thiện cảm. Bạn sẽ nói gì và làm gì trong 5 phút đầu tiên?

Lời nguyện kết thúc:

Lạy Chúa Giêsu, vị Mục Tử nhân lành, Chúa đã không quản ngại đường xa để tìm kiếm con chiên lạc. Chúa đã không ngại ngồi ăn với người thu thuế và chạm vào người phong hủi. Xin nhìn đến sự nhút nhát và an phận của chúng con. Chúng con thường thích ở trong những ngôi nhà nguyện thơm tho hơn là bước vào những căn nhà trọ ẩm thấp. Xin sai chúng con đi! Đến những vùng ngoại biên, những ngõ hẻm của cuộc đời. Xin ban cho chúng con một trái tim chạnh lòng thương, biết lắng nghe tiếng than khóc thầm kín sau những nụ cười gượng gạo. Để khi người ta nhìn thấy chúng con, họ không thấy những tu sĩ xa lạ, mà thấy hình ảnh của một Thiên Chúa 'Emmanuel' - Đang Ở Cùng Họ. Amen."

PHẦN III: BỐI CẢNH & TỔ CHỨC

Bài 7: Sự khôn ngoan của con rắn: Vượt qua rào cản thể chế bằng sự khôn ngoan và gương sáng

Lời Chúa dẫn đường:

- "Thầy sai anh em đi như chiên đi vào giữa bầy sói. Vậy hãy khôn như rắn và đơn sơ như bồ câu" (Mt 10,16).

I. Dẫn nhập: sứ vụ không diễn ra trong chân không

Hoạt động truyền giáo không diễn ra trong một thế giới lý tưởng, mà diễn ra trong một bối cảnh xã hội và chính trị cụ thể. Tại Việt Nam, môi trường pháp lý và các quy định hành chính về tôn giáo là một thực tế khách quan mà mọi Dòng tu phải đối diện. Chúng ta không thể né tránh, cũng không thể phớt lờ.

Câu hỏi lớn đặt ra cho các nhà truyền giáo, đặc biệt là các Bề trên: Làm thế nào để chu toàn sứ mạng loan báo Tin mừng của Chúa mà vẫn tuân thủ pháp luật quốc gia? Làm sao để hiện diện tại những vùng nhạy cảm mà không gây ra những xung đột không cần thiết?. Bài học này mời gọi chúng ta tìm kiếm câu trả lời không phải trong sự đối đầu hay sợ hãi, mà trong sự "khôn ngoan" (Prudence) và tinh thần đối thoại.

II. Xem (See): Những nỗi lo trước "cửa công"

Trước hết, cần nhận diện rõ những thách thức pháp lý và tâm lý đang tác động trực tiếp đến nhiệt huyết truyền giáo của các cộng đoàn:

1. Thách thức từ cơ chế:

Báo cáo Chiến lược đã ghi nhận thực tế: "những thách thức từ môi trường pháp lý" là những rào cản không nhỏ. Cụ thể, các Dòng tu thường gặp khó khăn trong các vấn đề:

Thủ tục hành chính: Xin giấy phép xây dựng cơ sở tôn giáo, đăng ký điểm sinh hoạt tôn giáo tập trung, hay thuyên chuyển nhân sự đến các vùng sâu vùng xa.

Sự giám sát: Ở một số địa phương, sự hiện diện của các tu sĩ, đặc biệt là người lạ, thường nhận được sự quan tâm đặc biệt từ chính quyền sở tại. Điều này đôi khi tạo ra tâm lý e ngại, không dám mở rộng hoạt động.

2. Tâm lý "giữ nhà" của Bề trên:

Chính những rào cản trên đã tạo ra một lực cản tâm lý lớn trong nội bộ các Dòng. Câu hỏi "Ai sẽ giải quyết vấn đề nếu có khó khăn về pháp lý?" trở thành nỗi lo thường trực. Nhiều Bề trên có xu hướng chọn giải pháp an toàn: thà không làm gì để bảo toàn cơ sở vật chất và sự ổn định của Dòng, còn hơn là mạo hiểm dấn thân rồi gặp rắc rối. Hệ quả là Dòng tu co cụm lại trong bốn bức tường tu viện, và sứ vụ truyền giáo bị tê liệt bởi nỗi sợ "cửa công".

III. Xét (Judge): Linh đạo "rắn và bồ câu"

Để giải tỏa nỗi sợ này, chúng ta cần soi chiếu vấn đề dưới ánh sáng Lời Chúa và biểu tượng văn hóa Việt Nam. Chúa Giêsu không dạy các môn đệ liều lĩnh một cách vô ích, nhưng Ngài dạy sự cân bằng tuyệt vời giữa Khôn ngoan và Đơn sơ.

1. Đức Khôn ngoan (Prudence):

"Khôn như Rắn" Con rắn trong Kinh thánh là biểu tượng của sự lanh lợi, biết tránh nguy hiểm.

Hiểu biết: "Khôn như rắn" đòi hỏi người tu sĩ ngày nay không được mù mờ về luật pháp. Phải hiểu biết Luật Tín ngưỡng Tôn giáo để biết mình được làm gì và không được làm gì, từ đó biết cách tự bảo vệ mình và bảo vệ sứ vụ.

Linh hoạt: Sự khôn ngoan còn là biết chọn thời điểm đúng (Kairos) để hành động, biết cách nói năng chừng mực, tránh những phát ngôn gây sốc hoặc gây hiểu lầm chính trị không cần thiết.

2. Đức đơn sơ (Simplicity):

"Đơn sơ như bồ câu" Sự khôn ngoan nếu thiếu đơn sơ sẽ trở thành mưu mô, xảo quyệt.

Trong sáng: "Đơn sơ như bồ câu" nghĩa là giữ tâm hồn trong sáng, mục đích ngay lành. Người tu sĩ đến với dân không vì vụ lợi, không vì mục đích chính trị, mà duy nhất vì tình yêu Đức Kitô và phục vụ con người.

Vũ khí của sự thật: Khi động cơ của chúng ta hoàn toàn trong sáng, đó chính là tấm khiên bảo vệ vững chắc nhất trước mọi sự nghi kỵ.

3. Chiến lược "cây tre": Đối thoại và bác ái 

Hình ảnh cây tre trong Logo 2026 một lần nữa soi sáng cho chúng ta về cách ứng xử. Tre biết uốn mình khi gió lớn để không bị gãy, nhưng gốc rễ vẫn bám chặt vào lòng đất. Trong môi trường khó khăn, con đường tốt nhất không phải là đối đầu (sẽ bị gãy), mà là đối thoại. Thực tế chứng minh, chứng tá bác ái là ngôn ngữ chung mà mọi thể chế đều hiểu và tôn trọng. Khi chính quyền và xã hội thấy các sơ, các thầy chăm sóc người bệnh HIV, dạy dỗ trẻ tự kỷ, giúp đỡ người nghèo một cách vô vị lợi... những "băng giá" của nghi kỵ sẽ dần tan chảy. Bác ái xã hội chính là "vùng đệm" an toàn và hiệu quả để Tin mừng đi vào đời sống.

IV. Làm (Act): Các bước đi khôn ngoan

Dựa trên sự phân định trên, các Dòng tu cần thực hiện các bước đi cụ thể để "sống chung và sống tốt" trong môi trường pháp lý hiện tại:

1. Trang bị kiến thức pháp luật

Hành động: Các Dòng tu cần chủ động mời luật sư Công giáo hoặc chuyên viên Ban Tôn giáo địa phương đến nói chuyện chuyên đề về Luật Tín ngưỡng Tôn giáo cho tu sĩ.

Mục tiêu: Giúp tu sĩ, đặc biệt là các Bề trên và người phụ trách cộng đoàn, hiểu rõ quyền và nghĩa vụ công dân của mình. "Vô tri bất mộ", nhưng trong pháp luật, vô tri thường dẫn đến sai phạm đáng tiếc.

2. Tiếp cận qua ngả bác ái - xã hội (Caritas)

Chiến lược: Tận dụng tối đa thế mạnh truyền thống của các Dòng tu là Giáo dục và Y tế để tiếp cận cộng đồng. Đây là "giấy thông hành" hợp pháp và hiệu quả nhất.

Thực hành: Mở các lớp học tình thương, nồi cháo dinh dưỡng, tủ thuốc miễn phí, hoặc các dự án nước sạch... Đây là những hoạt động được pháp luật khuyến khích và xã hội trân trọng.

3. Hiệp thông chặt chẽ với Giáo quyền

Nguyên tắc: Mọi hoạt động truyền giáo, đặc biệt là việc thành lập các "cứ điểm" hay cộng đoàn mới, bắt buộc phải có sự đồng thuận và chúc lành của Giám mục địa phương.

Lợi ích: Sự bảo trợ của Tòa Giám mục không chỉ mang ý nghĩa thiêng liêng mà còn là chiếc dù che chở pháp lý quan trọng (tư cách pháp nhân) cho các hoạt động của Dòng tu. Tránh tình trạng "xé rào" tự ý hoạt động gây khó xử cho cả Giáo hội và chính quyền.

V. Góc tâm linh và thảo luận

Câu hỏi thảo luận:

1. Thảo luận nhận định: "Bác ái xã hội là giấy thông hành của nhà truyền giáo". Dòng của bạn đã tận dụng "giấy thông hành" này như thế nào tại địa phương? Có cơ hội nào chưa được khai thác?

2. Khi gặp sự ngăn cản hoặc gây khó dễ từ chính quyền địa phương, thái độ và cách ứng xử nào là đúng đắn theo tinh thần "Khôn như rắn, đơn sơ như bồ câu"? (Đối đầu, im lặng chịu đựng, hay đối thoại?).

3. Hãy chia sẻ kinh nghiệm thực tế về cách xử lý một tình huống "nhạy cảm" về mặt pháp lý/chính quyền mà bạn hoặc cộng đoàn đã trải qua. Bài học rút ra là gì?

Lời nguyện kết thúc:

Lạy Chúa, Chúa sai chúng con vào thế gian như chiên đi vào giữa bầy sói. Xin ban cho chúng con sự khôn ngoan của Chúa Thánh Thần để biết cách sống và làm chứng giữa dòng đời đầy biến động. Xin cho chúng con đôi mắt sáng suốt để nhận diện thời cuộc, và trái tim đơn sơ để luôn trung thành với Chân Lý. Xin giúp chúng con biết dùng những việc lành phúc đức để làm tan chảy những định kiến, và luôn biết cậy trông vào sự quan phòng của Chúa – Đấng nắm giữ mọi quyền bính trên trời dưới đất – trong mọi hoàn cảnh khó khăn. Amen." 

 

Bài 8: Truyền thông số – Lên "mái nhà" thời đại: Thánh hóa không gian mạng – Biến smartphone thành khí cụ

Lời Chúa dẫn đường:

- "Điều Thầy nói với anh em lúc đêm hôm, hãy nói ra giữa ban ngày; và điều anh em nghe rỉ tai, hãy lên mái nhà mà rao giảng" (Mt 10,27).

I. Dẫn nhập: Đức Kitô có dùng Facebook không?

Vào thời Chúa Giêsu, "mái nhà" là nơi cao nhất, nơi tiếng nói có thể vang xa nhất để mọi người trong làng đều nghe thấy. Ngày nay, "mái nhà" ấy không còn là những kiến trúc bằng gạch ngói, mà là mạng lưới Internet toàn cầu. Đây là một "lục địa kỹ thuật số" – một vùng đất mới nơi hàng tỷ người đang sinh sống, làm việc, yêu thương và cả... lạc lối.

Nếu Chúa Giêsu nhập thể vào năm 2026, liệu Ngài có chỉ đứng ở bờ hồ Galilê để giảng cho vài ngàn người? Hay Ngài sẽ dùng những công cụ truyền thông để tiếng nói của Ngài vang vọng đến tận cùng trái đất trong tích tắc?. Mệnh lệnh "Hãy lên mái nhà mà rao giảng" đang thôi thúc chúng ta chiếm lĩnh không gian này, không phải để tìm kiếm sự nổi tiếng (like/share), mà để gieo rắc hạt giống Tin mừng vào những tâm hồn đang khao khát Chân lý.

II. Xem (See): Sự vắng bóng của "áo dòng" trên newsfeed

Dù Giáo hội đã nhìn nhận tầm quan trọng của truyền thông, nhưng bức tranh thực tế về sự hiện diện của tu sĩ trên mạng xã hội vẫn còn nhiều mảng tối và sự lệch pha:

1. Hiện trạng: Giải trí nhiều hơn sứ vụ 

Chúng ta thấy rất nhiều tu sĩ, linh mục sử dụng Facebook, Zalo, TikTok hằng ngày. Tuy nhiên, phần lớn thời gian online đó được dùng cho mục đích cá nhân: giải trí, xem tin tức, "tám chuyện" hoặc giữ liên lạc với người thân. Sự hiện diện với tư cách là "nhà truyền giáo" còn rất mờ nhạt so với sự hiện diện với tư cách là "người dùng mạng xã hội" (users) bình thường.

2. Nội dung: "Bong bóng" nội bộ (Intra-church) 

Khi các Dòng tu đăng bài, nội dung thường mang tính "nội bộ": hình ảnh các lễ khấn, lễ phong chức, hay sinh hoạt vui chơi trong dòng. Những nội dung này chỉ những người Công giáo mới hiểu và quan tâm. Đối với người ngoại đạo, những hình ảnh áo dòng, nến, hoa... hoàn toàn xa lạ và không mang thông điệp Loan báo (Kerygma) nào chạm đến nỗi đau hay khát vọng của họ. Chúng ta đang nói chuyện với chính mình trong một cái bong bóng khép kín.

3. Môi trường: Cần ánh sáng Sự Thật 

Không gian mạng hiện nay tràn ngập tin giả (fake news), bạo lực ngôn từ và văn hóa hận thù. Giữa dòng thác lũ đó, sự vắng bóng của những thông tin Chân - Thiện - Mỹ từ phía Giáo hội là một sự thiếu sót lớn. Nếu chúng ta im lặng, bóng tối sẽ chiếm lĩnh.

III. Xét (Judge): Thần học về sự hiệp thông số

1. Sự Nhập thể kỹ thuật số:

Đức Thánh Cha Phanxicô gọi Internet là "Món quà của Thiên Chúa" vì nó tạo ra khả năng gặp gỡ và liên đới. truyền giáo số không phải là "sống ảo". Đằng sau mỗi tài khoản (nick name) là một con người thật với những nỗi đau thật. Khi chúng ta gửi một tin nhắn an ủi, chia sẻ một lời cầu nguyện, chúng ta đang thực hiện mầu nhiệm "Nhập thể": Mang Chúa đi vào thực tại số của con người.

2. Thánh giá tre trên mạng: Chân thật và Khiêm tốn 

Nếu linh đạo năm 2026 là sự đơn sơ và hội nhập, thì trên mạng xã hội, tu sĩ cũng phải xuất hiện với hình ảnh chân thật, khiêm tốn.

Chân thật: Không "chỉnh sửa" quá đà, không xây dựng hình ảnh hoàn hảo giả tạo.

Khiêm tốn: Không phô trương thành tích, không tranh luận gay gắt để thắng thua. Chúng ta phải là những "thuật toán của tình yêu" (algorithms of love) đi ngược lại với thuật toán của chia rẽ.

3. Ánh sáng trên đế:

Logo 2026 với màu vàng rực rỡ nhắc nhở: "Anh em là ánh sáng". Ánh sáng đức tin phải chiếu soi vào những "góc khuất" của Internet. Giữa một thế giới ảo đầy ảo tưởng, sự hiện diện của người tu sĩ phải mang lại Sự Thật, Bình An và Hy Vọng.

IV. Làm (Act): Trở thành "thừa sai kỹ thuật số"

Không thể làm truyền giáo online một cách nghiệp dư. Cần có chiến lược và kỹ năng cụ thể:

1. Chiến lược nội dung: Từ "đưa tin" sang "kể chuyện"

- Thay đổi tư duy: Chuyển từ tư duy "đưa tin" (news reporting - hôm nay dòng tôi làm gì) sang tư duy "kể chuyện" (storytelling - Chúa làm gì cho con người).

Thực hành:

+ Chia sẻ những câu chuyện "người thật việc thật" về lòng tốt và sự biến đổi.

+ Viết những bài suy niệm ngắn gọn, chạm đến các vấn đề xã hội (trầm cảm, áp lực cuộc sống) bằng ngôn ngữ đời thường, hạn chế thuật ngữ nhà đạo.

2. Tương tác mục vụ (Online Pastoral Care)

Thiết lập kênh tương tác: Xây dựng các Fanpage hoặc Group chuyên đề (ví dụ: "Gỡ rối tơ lòng", "Đồng hành cùng người trẻ").

Đồng hành: Truyền thông không phải là con đường một chiều. Hãy phân công tu sĩ trực page để trả lời bình luận, nhắn tin tư vấn tâm lý, lắng nghe và cầu nguyện cho những người đang tìm kiếm sự giúp đỡ trên mạng. Sự lắng nghe này chính là hành vi mục vụ đích thực.

3. Kỷ luật số (Digital Asceticism):

Để thánh hóa không gian mạng, trước hết phải thánh hóa người sử dụng:

Cai nghiện: Tập thói quen không dùng điện thoại trong giờ cơm, giờ nguyện, giờ nghỉ.

Quy tắc THINK: Trước khi đăng bài, hãy suy nghĩ:

+ True (Có thật không?)

+ Helpful (Có hữu ích không?)

+ Inspiring (Có truyền cảm hứng không?)

+ Necessary (Có cần thiết không?)

+ Kind (Có tử tế không?).

4. Đào tạo kỹ năng (Digital Skills):

Các Dòng tu cần đầu tư nghiêm túc: Chọn những tu sĩ trẻ có năng khiếu để tham gia các khóa học chuyên sâu về Content Marketing, thiết kế đồ họa, biên tập video. Muốn nói chuyện với người thời nay, phải biết ngôn ngữ của hình ảnh và video ngắn.

V. Góc tâm linh và thảo luận

Câu hỏi thảo luận:

1. Kiểm toán (Audit) cá nhân: Hãy mở trang Facebook/TikTok/Zalo của bạn ngay lúc này. Tỷ lệ phần trăm giữa những bài đăng về "Bản thân/Ăn uống/Vui chơi" so với những bài đăng mang thông điệp "Tin mừng/Giá trị sống" là bao nhiêu?

2. Làm thế nào để "kể chuyện Chúa" trên mạng xã hội một cách tự nhiên, hấp dẫn mà không gây phản cảm ("dạy đời") hay trở nên giáo điều sáo rỗng đối với người ngoại đạo?

3. Bài tập nhóm: Hãy đề xuất ý tưởng cho một chiến dịch truyền thông nhỏ (gồm 3-5 bài đăng hoặc video ngắn) cho Mùa Chay hoặc Mùa Vọng sắp tới trên Fanpage của Dòng, nhắm đến đối tượng là giới trẻ xa quê.

Lời nguyện kết thúc:

Lạy Chúa Giêsu, Ngôi Lời nhập thể, Chúa là Đấng Truyền Thông tuyệt hảo của Chúa Cha. Xin thánh hóa những ngón tay chúng con khi gõ phím, và thanh tẩy tâm trí chúng con khi lướt mạng. Xin cho mỗi dòng trạng thái, mỗi hình ảnh, mỗi video chúng con chia sẻ đều trở thành một tia sáng nhỏ nhoi nhưng ấm áp, dẫn đường cho những ai đang lạc lối trong rừng rậm thông tin tìm về với Chân Lý thật là chính Ngài. Xin cho chúng con biết dùng công nghệ như một khí cụ bình an, để biến 'lục địa kỹ thuật số' thành nơi Chúa ngự trị. Amen.

 

BÀI 9: Lãnh đạo & tổ chức – Phục vụ sự sống: Xây dựng cơ cấu hỗ trợ sứ vụ và thái độ khiêm hạ

Lời Chúa dẫn đường:

"Người mục tử tốt lành hy sinh mạng sống vì đoàn chiên" (Ga 10,11).

"Anh em hãy mang lấy ách của tôi và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường" (Mt 11,29).

I. Dẫn nhập: "Đầu xuôi đuôi lọt"

Tục ngữ Việt Nam có câu "Đầu xuôi đuôi lọt". Sự thành bại của bất kỳ chiến lược nào, dù được viết hay đến đâu, cuối cùng đều phụ thuộc rất lớn vào người đứng đầu.

Trong bối cảnh Năm Mục vụ 2026 và chiến lược hướng tới 2033, vai trò của các Bề trên Cả, Giám tỉnh hay Bề trên cộng đoàn là tối quan trọng. Họ là những người nắm giữ chìa khóa để mở ra hoặc khép lại các cơ hội dấn thân. Tuy nhiên, đôi khi chính Bề trên lại trở thành "cái thắng" (kìm hãm) thay vì là "động cơ" thúc đẩy con tàu hội dòng tiến ra khơi.

Bên cạnh đó, trong lịch sử Giáo hội, "Tinh thần không có thể xác là tinh thần ma trơi. Thể xác không có tinh thần là cái xác chết". Chúng ta có thừa nhiệt huyết (tinh thần), nhưng lại đang thiếu một "bộ khung" tổ chức bài bản (thể xác). Tổ chức không phải để cai trị hay quan liêu, mà là "hệ thần kinh" kết nối não bộ với tay chân, giúp thân thể hoạt động nhịp nhàng.

II. Xem (See): Gánh nặng quản trị và sự rời rạc

Chúng ta cần nhìn nhận với sự cảm thông sâu sắc những áp lực mà các Bề trên đang gánh vác, đồng thời thẳng thắn chỉ ra những "điểm nghẽn" trong tư duy lãnh đạo và tổ chức:

1. Gánh nặng quản trị sự vụ:

Hầu hết các Bề trên hiện nay đang bị quá tải bởi những công việc hành chính và quản trị nội bộ: xây dựng cơ sở, cân đối tài chính, giải quyết mâu thuẫn nhân sự... Khi "cơm áo gạo tiền" và "giữ nhà" trở thành ưu tiên hàng đầu, sứ mạng truyền giáo vô tình bị đẩy xuống hàng thứ yếu. Bề trên trở thành một nhà quản lý (manager) giỏi nhưng lại thiếu đi vai trò của một người truyền lửa (inspirer).

2. Thiếu kết nối dẫn đến lãng phí:

Tình trạng "mạnh ai nấy làm" khiến nguồn lực bị lãng phí nghiêm trọng.

Thiếu thông tin: Dòng A có thuốc men nhưng thiếu người phát. Dòng B có nhân sự nhiệt huyết nhưng thiếu thuốc. Vì không có kênh kết nối, thuốc của Dòng A hết hạn, còn người của Dòng B ngồi không.

Thiếu cơ sở dữ liệu: Chúng ta chưa có một "Niên giám nguồn lực" chung để biết ai đang làm gì, ở đâu, dẫn đến việc chồng chéo tại các vùng thuận lợi và bỏ trống các vùng khó khăn.

3. Căn bệnh "ngôi sao" và nỗi sợ rủi ro:

Một rào cản tâm lý lớn là sự "cục bộ" và bệnh "ngôi sao". Chúng ta thường tự hào thái quá về đặc sủng dòng mình: "Dòng tôi là nhất, chỉ có cách làm của chúng tôi mới đúng". Sự kiêu ngạo thiêng liêng này dẫn đến thái độ coi thường các dòng khác hoặc sợ bị "hòa tan" bản sắc khi cộng tác. Đôi khi, chính Bề trên là người kìm hãm sự dấn thân của tu sĩ trẻ vì lo sợ những rủi ro về pháp lý hoặc an toàn, thay vì cùng họ tìm cách vượt qua.

III. Xét (Judge): Lãnh đạo phục vụ và khiêm hạ

1. Lãnh đạo Phục vụ: Từ "xếp việc" đến "phát huy đặc sủng":

Bề trên không được bầu lên chỉ để lấp đầy các chỗ trống trong danh sách nhân sự (bổ nhiệm ai làm gì), mà để nhận diện và phát huy đặc sủng. Vai trò ngôn sứ của Bề trên là nhận ra ân huệ Thánh Thần nơi từng tu sĩ. Nếu một tu sĩ có ơn gọi đặc biệt với người HIV, người dân tộc, hay truyền thông... Bề trên có trách nhiệm tạo điều kiện tối đa để tu sĩ đó sống trọn vẹn đặc sủng ấy, dù điều đó có thể làm đảo lộn quy trình nhân sự thông thường.

2. Thần học về cái ách: Cùng đi với sự khiêm tốn:

Chúa Giêsu mời gọi: "Anh em hãy mang lấy ách của tôi" (Mt 11,29). Trong văn hóa nông nghiệp Do Thái, cái ách thường dùng cho một cặp bò cùng kéo cày. Khi Chúa nói "mang lấy ách của tôi", nghĩa là Chúa đang ở một bên ách, và Ngài mời chúng ta chui đầu vào bên kia để cùng kéo với Ngài. Khiêm tốn không phải là tự ti, mà là chấp nhận cùng đi, cùng chịu lực với Chúa và với anh em. Người kiêu ngạo không thể mang ách chung, vì họ luôn muốn đi nhanh hơn hoặc đi hướng khác.

3. Cơ cấu là để phục vụ sự sống:

Thánh Phaolô dùng hình ảnh thân thể để nói về Giáo hội (1 Cr 12). Một cơ thể khỏe mạnh cần một hệ thần kinh thông suốt. "Mắt không thể bảo tay: tao không cần mày". Cơ cấu tổ chức giúp chúng ta nhận ra sự cần thiết của nhau và hỗ trợ nhau một cách chính danh. Tổ chức không phải để kìm kẹp, mà để dòng chảy ân sủng được lưu thông đến mọi chi thể.

IV. Làm (Act): Xây dựng cơ cấu và thay đổi hành động

Thay đổi tư duy phải dẫn đến thay đổi cơ cấu và quyết định. Sau đây là những hành động cụ thể:

1. Thành lập Ban Loan báo Tin mừng Liên Dòng

Cơ cấu: Thành lập Ban Loan báo Tin mừng trực thuộc Liên hiệp Bề trên Thượng cấp. Đây không phải là cơ quan ra lệnh, mà là cơ quan điều phối và kết nối.

Nhiệm vụ: Tiếp nhận nhu cầu từ các Giáo phận, phân bổ về các Hội dòng phù hợp, giám sát và hỗ trợ đào tạo chung.

2. Xây dựng "Niên giám nguồn lực truyền giáo"

Hành động: Xây dựng một cơ sở dữ liệu sống (App hoặc file online) chia sẻ khả năng của từng Dòng.

Nội dung: Dòng A có phòng khám miễn phí vào thứ 7; Dòng B có chuyên gia tâm lý; Dòng C có xe 16 chỗ hỗ trợ di chuyển...

Lợi ích: Khi một tu sĩ gặp ca khó, họ tra cứu và biết ngay nơi cần liên hệ để gửi gắm, thay vì lúng túng.

3. Đầu tư Tài chính: Ngân sách riêng (Budget)

Nguyên tắc: "Có thực mới vực được đạo". Không thể bảo tu sĩ "hãy đi truyền giáo" mà không cấp cho họ phương tiện tối thiểu.

Hành động: Trong ngân sách hằng năm, Bề trên cần phê duyệt một khoản ngân sách riêng biệt dành cho các hoạt động truyền giáo và đào tạo truyền giáo. Đầu tư cho truyền giáo là khoản đầu tư sinh lời nhất cho Nước Trời.

4. Chuyên biệt hóa Nhân sự

Chọn người tài: Bề trên cần can đảm bổ nhiệm những tu sĩ giỏi nhất, đạo đức nhất và có năng lực nhất cho công cuộc truyền giáo, chứ không phải chỉ gửi đi những người "rảnh rỗi" hoặc "có vấn đề".

Bổ nhiệm: Bổ nhiệm chính thức một "Đặc trách truyền giáo" (hoặc Ban truyền giáo) của Dòng với quyền hạn rõ ràng để tham mưu và điều phối.

V. Góc tâm linh và thảo luận

Câu hỏi thảo luận:

1. (Dành cho Bề trên/ Người dự định làm lãnh đạo): Nỗi sợ lớn nhất của bạn khi quyết định gửi một tu sĩ trẻ đi truyền giáo ở vùng xa là gì? (Sợ họ mất ơn gọi, sợ rủi ro tai nạn, hay sợ thiếu người làm việc nhà?).

2. Làm thế nào để Bề trên có thể khuyến khích, "bật đèn xanh" cho những sáng kiến truyền giáo "táo bạo" của tu sĩ trẻ, mà vẫn đảm bảo được kỷ luật và đặc sủng của Dòng?

3. Với tư cách là thành viên, cộng đoàn cần hỗ trợ/chia sẻ như thế nào để Bề trên bớt gánh nặng quản trị sự vụ ("cơm áo gạo tiền") và có thêm thời gian, tâm trí cho định hướng sứ vụ?

Lời nguyện kết thúc:

Lạy Chúa Giêsu, Mục Tử Nhân Lành. Xin ban cho quý Bề trên ơn khôn ngoan của Salomon và lòng can đảm của Môsê. Xin giải thoát các ngài khỏi nỗi sợ hãi và gánh nặng của sự quản trị trần thế. Xin cho Ban Loan báo Tin mừng sắp được thành lập không trở thành một cơ quan hành chính quan liêu, nhưng trở thành một 'trạm trung chuyển' của tình yêu và ân sủng. Xin giúp chúng con biết 'mang lấy ách' chung với nhau trong sự khiêm tốn, biết nhìn nhận giá trị của các Hội dòng khác, để cùng nhau phục vụ cho sự sống của Giáo hội và vinh quang của Thiên Chúa. Amen." 

 

BÀI 10: Tầm nhìn 2033 – Kiên trì trong hy vọng: Xây dựng chiến lược dài hạn – vượt qua tư duy nhiệm kỳ

Lời Chúa dẫn đường:

"Và này đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế" (Mt 28,20).

"Ai bền chí đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu thoát" (Mt 24,13).

I. Dẫn nhập: Chúng ta đang xây tường hay xây thánh đường?

Có một câu chuyện ngụ ngôn nổi tiếng về ba người thợ xây. Khi được hỏi: "Anh đang làm gì?", người thứ nhất trả lời: "Tôi đang xếp gạch". Người thứ hai nói: "Tôi đang xây một bức tường". Nhưng người thứ ba, với đôi mắt sáng ngời, trả lời: "Tôi đang xây một thánh đường vĩ đại".

Hôm nay, chúng ta kết thúc chuỗi bài đào luyện bằng một câu hỏi về Tầm Nhìn. Giáo hội Việt Nam đang hướng về cột mốc lịch sử vô cùng trọng đại: Năm 2033 – kỷ niệm 2000 năm Ơn cứu độ và 500 năm Tin mừng đến Việt Nam (1533-2033).

Chúng ta không thể đón mừng sự kiện này bằng sự chuẩn bị vội vã vào phút chót. Đây không phải là một phong trào "đầu voi đuôi chuột" rầm rộ lúc khai mạc rồi chìm vào quên lãng. Đây là một cuộc "trường chinh" đòi hỏi sự bền bỉ, mồ hôi và nước mắt. Bài học này mời gọi chúng ta thoát khỏi những lo toan vụn vặt hằng ngày để cùng nhau mơ giấc mơ của Thiên Chúa và hoạch định tương lai cho Hội dòng trong 10 năm tới.

II. Xem (See): Thách thức của sự bền bỉ

Tại sao các kế hoạch dài hạn thường thất bại? Tại sao chúng ta khó duy trì được ngọn lửa truyền giáo cháy sáng liên tục qua nhiều nhiệm kỳ? Cần thẳng thắn nhìn nhận hai "căn bệnh" sau:

1. Căn bệnh "tư duy nhiệm kỳ" (Short-termism):

Cơ chế của đời tu là thay đổi Bề trên theo nhiệm kỳ (3-4 năm). Điều này tốt để đổi mới, nhưng cũng tạo ra sự đứt gãy. Tình trạng "tân quan tân chính" thường xảy ra: Bề trên mới lên thường muốn để lại dấu ấn riêng, dẫn đến việc thay đổi hoặc hủy bỏ các dự án của người tiền nhiệm. Hệ quả là các hoạt động của Hội dòng giống như những mảnh ghép rời rạc, thiếu tính kế thừa. Đời sau đập bỏ công trình đời trước. Chúng ta bận rộn suốt ngày nhưng con tàu Hội dòng cứ chạy vòng quanh một chỗ.

2. Bệnh thành tích và văn hóa "mì ăn liền":

Trong truyền giáo, chúng ta thường mắc bệnh thành tích: muốn thấy kết quả ngay lập tức. Nếu sau 1-2 năm dấn thân vào vùng đất mới mà chưa thấy ai xin rửa tội, chưa xây được nhà nguyện, chúng ta dễ dàng kết luận là "thất bại" và rút lui. Tư duy này bỏ qua quy luật tự nhiên của Nước Trời: "Có thì gieo, có thì gặt". Chúng ta muốn gặt mà không chịu kiên nhẫn trải qua giai đoạn gieo trồng và chăm sóc âm thầm.

III. Xét (Judge): Lộ trình chiến lược và niềm hy vọng

1. Lời hứa của Chúa: Sự bảo đảm cho tương lai:

Tại sao chúng ta dám lập kế hoạch cho 10 năm sau, khi mà thế giới đầy biến động? Vì chúng ta có một sự bảo đảm: Sự hiện diện của Chúa Kitô ("Thầy ở cùng anh em..." - Mt 28,20). Kế hoạch của chúng ta không dựa trên dự báo kinh tế hay sự ổn định chính trị, mà dựa trên niềm tin rằng Chúa là Chủ tể lịch sử.

2. Lộ trình Hiệp hành 3 Giai đoạn (2025 – 2033):

Hội đồng Giám mục Việt Nam và Liên hiệp Bề trên Thượng cấp đã vạch ra một "bản đồ" rõ ràng để các Dòng tu soi chiếu và đồng hành:

Giai đoạn 1: Gieo hạt & đào luyện (2025 – 2028): Tập trung vào bên trong. Đào luyện nhân sự, thay đổi tư duy (metanoia), xây dựng cơ cấu hiệp hành. Đừng mong gặt quả ngay lúc này.

Giai đoạn 2: Chăm sóc & phát triển (2028 – 2031): Hướng ra bên ngoài. Triển khai các dự án liên dòng, mở rộng mạng lưới, đi vào các vùng ngoại biên thực sự.

Giai đoạn 3: Gặt hái & hội nhập (2031 – 2033): Tổng kết hoa trái, đúc kết kinh nghiệm và dâng lên Chúa trong Đại lễ 500 năm. Định hình hướng đi cho 500 năm tiếp theo.

3. Thần học Hy vọng: Gieo trong nước mắt:

Thái độ thiêng liêng cần thiết cho chặng đường này là Hy vọng Cánh chung. Thánh Phaolô nhắc nhở: "Tôi trồng, anh Apôlô tưới, nhưng Thiên Chúa mới làm cho lớn lên" (1 Cr 3,6). Thất bại hôm nay có thể là phân bón cho mùa gặt ngày mai. Đừng nản chí khi thấy cánh đồng vẫn còn hoang vu.

IV. Làm (Act): Hành động chiến lược

Để tầm nhìn không nằm trên giấy, nó cần được cụ thể hóa bằng các quyết định quản trị:

1. Thể chế hóa chiến lược

Hành động: Đưa Lộ trình chiến lược 2025-2033 và các cam kết truyền giáo vào Văn kiện Tu nghị hoặc Nghị quyết Tỉnh hội gần nhất.

Mục đích: Khi đã trở thành văn kiện chính thức, nó có giá trị pháp lý bắt buộc đối với mọi đời Bề trên. Bề trên mới không thể tùy tiện hủy bỏ mà có trách nhiệm tiếp tục thực hiện nghị quyết của Dòng, đảm bảo tính kế thừa.

2. Đầu tư cho "Thế hệ 2033"

Quy hoạch nhân sự: Năm 2033, những em Thỉnh sinh/Tập sinh hôm nay sẽ là những linh mục, tu sĩ nòng cốt. Hãy đầu tư tốt nhất cho việc huấn luyện họ.

Hành động: Chọn ngay những hạt giống tốt (các tu sĩ trẻ có tố chất) để gửi đi đào tạo chuyên sâu (Thần học, Xã hội học, Truyền thông, Ngôn ngữ) ngay từ bây giờ. Họ sẽ là những "tướng lĩnh" trên mặt trận truyền giáo vào năm 2033.

3. Cơ chế lượng giá định kỳ (Monitoring)

Hành động: Thiết lập cơ chế "khám sức khỏe sứ vụ" hằng năm.

Nội dung: Phối hợp với Ban Loan báo Tin mừng Liên Dòng để rà soát: Năm qua chúng ta đã làm được gì trong Lộ trình? Đâu là những lệch lạc cần điều chỉnh? Nguồn tài chính có bền vững không?

V. Góc tâm linh và thảo luận

Câu hỏi thảo luận:

1. Theo bạn, cần có cơ chế cụ thể nào để đảm bảo kế hoạch truyền giáo của Dòng không bị gián đoạn hoặc thay đổi tùy tiện khi chuyển giao nhiệm kỳ Bề trên mới?

2. Hãy nhắm mắt và hình dung về Dòng của bạn vào năm 2033: Bạn mong muốn nhìn thấy những hoa trái cụ thể nào? (Về số lượng nhân sự, về các điểm truyền giáo mới, về tinh thần của anh chị em?).

3. Cam kết cá nhân: Bạn sẽ làm gì cụ thể và đều đặn (ví dụ: cầu nguyện, tiết kiệm tiền, học thêm kỹ năng...) từ nay đến năm 2033 để đóng góp phần nhỏ bé của mình vào lộ trình chung này?

Lời nguyện kết thúc:

Lạy Thiên Chúa là Chủ tể của thời gian và lịch sử. Từ những bước chân đầu tiên của các nhà thừa sai trên bãi biển Ninh Cường 500 năm trước, hạt giống Tin mừng đã mọc lên thành cây cao bóng cả. Hôm nay, đứng trước ngưỡng cửa của tương lai, chúng con cảm thấy mình thật nhỏ bé nhưng cũng đầy vinh dự. Chúa đã tin tưởng trao cây gậy tiếp sức vào tay thế hệ chúng con. Xin ban cho các Bề trên ơn khôn ngoan và tầm nhìn xa rộng, để không dẫn dắt Hội dòng đi vào ngõ cụt của sự an toàn. Xin ban cho các tu sĩ trẻ lòng nhiệt huyết và sự kiên trì, để dám viết tiếp trang sử hào hùng bằng chính cuộc đời dấn thân của mình. Chúng con xin phó dâng tương lai của Hội dòng và Giáo hội Việt Nam trong tay Chúa. Amen.

 

LỜI TỔNG KẾT: KIÊN TRÌ TRONG HY VỌNG – HIỆP HÀNH TỚI TƯƠNG LAI

Hành trình qua 10 bài học chiến lược về Mục vụ và Đào luyện truyền giáo đã khép lại trên trang giấy, nhưng lại đang mở ra một chương mới đầy thách thức và hy vọng trong thực tế đời sống của các Hội dòng.

Từ việc tái khẳng định căn tính của người môn đệ thừa sai, đến việc xây dựng đời sống nội tâm bám rễ sâu vào Thánh Thể và Lời Chúa; từ sự khôn ngoan trong môi trường pháp lý đến sự dấn thân vào không gian kỹ thuật số – tất cả đều quy hướng về một mục đích duy nhất: Làm cho Danh Chúa được cả sáng trên quê hương Việt Nam.

Hình ảnh "Thánh Giá Tre" – đơn sơ, mềm mại nhưng kiên cường – là linh đạo soi dẫn cho chúng ta. Chúng ta được mời gọi không đứng riêng lẻ như những cây tre độc lập, mà cùng mọc thành bụi, thành lũy trong tình hiệp thông liên dòng. Chính sự liên kết này sẽ tạo nên sức mạnh để con thuyền Giáo hội vượt qua những sóng gió của thời đại.

Con đường hướng tới năm 2033 không phải là một phong trào ngắn hạn, mà là một cuộc trường chinh của niềm tin và sự bền bỉ. Sẽ có những lúc gieo trong nước mắt, sẽ có những thách thức từ sự thay đổi nhân sự hay những rào cản ngoại tại, nhưng lời hứa của Đức Kitô: "Ai bền chí đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu thoát" (Mt 24,13) mãi là neo hy vọng cho chúng ta.

Chúng ta hãy cùng nhau cam kết: Biến những chiến lược này thành hành động cụ thể trong từng cộng đoàn. Chuyển từ tư duy "cục bộ" sang tư duy "hiệp hành". Và trên hết, để cho ngọn lửa truyền giáo luôn rực sáng trong tim, bất chấp mọi nghịch cảnh.

Xin phó thác lộ trình này trong bàn tay quan phòng của Thiên Chúa và sự bảo trợ của Mẹ Maria – Ngôi Sao Biển của công cuộc truyền giáo. Ước mong rằng, khi ngày hội lớn 2033 đến, mỗi dòng tu, mỗi tu sĩ đều có thể tự hào dâng lên Chúa những "nén bạc" đã sinh lời gấp trăm, là những tâm hồn đã được chạm đến bởi tình yêu cứu độ.

Nào, chúng ta cùng lên đường!


 Nguồn: hdgmvietnam