Khi nhìn hình ảnh những con thuyền đang lênh đênh giữa biển khơi, hay đôi khi chúng đang phải oằn mình chống chọi với những cơn bão tố bất ngờ ập đến, ta mới cảm nhận rõ nỗi khắc khoải của một hành trình không định hướng. Và có lẽ, trong những giây phút chao đảo ấy, khao khát lớn nhất của con thuyền chính là được trở về bến bờ bình yên — nơi không còn sóng dữ, không còn tiếng gió gào thét xé toạc màn đêm. Nơi ấy, con thuyền được nhẹ nhàng neo đậu, bồng bềnh trên mặt nước phẳng lặng, như tìm lại chính mình sau những tháng ngày mỏi mệt. Nó không còn phải gồng mình trước giông tố, mà có thể thả lỏng, lắng nghe nhịp thở êm đềm của biển cả. Dẫu nhỏ bé giữa đại dương mênh mông, con thuyền vẫn mang trong mình một ý chí bền bỉ. Từng vết xước trên thân gỗ, từng cánh buồm sờn cũ đều là dấu tích của những lần vượt sóng — minh chứng cho một sự kiên cường lặng lẽ. Nó không chỉ là phương tiện lênh đênh, mà còn là người kể chuyện thầm lặng của biển, chất chứa biết bao hành trình, hy vọng và cả những giấc mơ chưa kịp gọi tên.

Cũng như con thuyền ấy, tôi có một bến bờ bình an để tìm về - đó chính là vòng tay yêu thương của Thiên Chúa. Nơi đây, tôi có thể quên đi những lo âu, muộn phiền sau những giờ học tập và làm việc mệt mỏi. Nơi đây, tôi được nghỉ ngơi trong niềm vui sâu lắng, được nếm trải tình yêu dịu dàng của Thiên Chúa sau bao tháng năm lạc lối. Và cũng chính nơi này, tôi được mời gọi đứng dậy sau những lần vấp ngã.

Nếu như những con sóng dữ là thử thách của con thuyền, thì những khó khăn trong đời dâng hiến chính là cơn bão của tôi. Đôi khi, chỉ là một xích mích nhỏ với chị em trong cộng đoàn cũng đủ khiến tôi nảy sinh những suy nghĩ tiêu cực, làm tôi chùn bước trên hành trình ơn gọi. Có lúc, những thất bại hay cám dỗ từ bên ngoài lôi kéo khiến tôi chao đảo, không còn nhận ra giá trị cao quý của đời sống mình đã chọn. Thế nhưng, mọi thứ dường như lắng dịu lại khi tôi biết quay trở về với bến bờ bình an ấy. Trong sự thinh lặng và cầu nguyện, tôi học cách nhìn lại chính mình, nhận ra những yếu đuối của bản thân và cũng nhận ra tình yêu của Đấng luôn chờ đợi tôi. Thiên Chúa không trách móc, nhưng dịu dàng nâng tôi dậy, chữa lành những vết thương và tiếp thêm sức mạnh để tôi bước tiếp.

Bến bờ bình an không làm cho con thuyền mãi mãi ở lại, nhưng là nơi giúp nó đủ sức ra khơi lần nữa. Cũng vậy, nơi bình an trong Thiên Chúa không khiến tôi trốn tránh thử thách, nhưng giúp tôi can đảm đối diện với chúng. Tôi hiểu rằng hành trình ơn gọi sẽ vẫn còn nhiều giông bão, nhưng nếu luôn biết quay về đúng nơi, tôi sẽ không còn sợ lạc lối. Và tôi tin rằng, dù biển đời có dậy sóng đến đâu, chỉ cần còn một bến bờ để trở về, con thuyền đời tôi sẽ không bao giờ mất phương hướng.

Lạy Chúa, trên hành trình dâng hiến, con sẽ không tránh khỏi những đau khổ của Thập giá. Xin cho con biết luôn tìm về với bến bờ bình an là chính Chúa, để với sức mạnh Chúa ban, con vui tươi đón nhận và can đảm vượt thắng những thử thách. Ước mong một đời con luôn trung tín và kiên trì để trở nên sứ giả mang bình an, niềm vui và hy vọng của Chúa Giêsu – Thái tử hòa bình đến khắp mọi nơi và cho mọi người. Amen.

Ter. Quỳnh Như, MRP

Nguồn: Dòng Đức Mẹ Hòa Bình