Bầu trời sương đục tan dần,
Bóng người đi lại trước sân ồn ào.
Mẹ đưa con đến thăm chào,
3340. Mong cho tay Chúa đặt vào đầu con.
Môn nhân thấy trẻ làm ồn,
Quát to lên bảo : “Khôn hồn rút lui”.
Nghe qua lòng chẳng được vui,
Chúa rằng : Bất tất nặng lời mắng la
Để cho trẻ đến với Ta,
Ai không giống chúng sẽ xa Nước Trời.
Các con hãy khá nhớ lời,
Nếu không sống lại cuộc đời bé thơ,
Để mà đón nhận ước mơ,
3350. Quyết không đến được bến bờ tiêu diêu.
Ai đem gương xấu đặt điều,
Làm hư đứa trẻ Ta yêu cách nào,
Gây nên tội ác lớn lao,
Đáng buộc khối đá quăng vào vực sâu.
Đời đầy gương xấu mặc dầu,
Ai gieo gương xấu làm đầu khốn thay !
Xin đừng khinh dễ la rầy,
Xin đừng kêu ngốc gọi ngây em nào.
Chúng mang hình ảnh trời cao,
3360. Cuộc đời diễm phúc hơn bao kiếp người.
Chúng nhiều thế lực từ trời,
Thiên Thần hộ mệnh không rời Nhan Cha.
Các con nghĩ nếu có nhà,
Trong ràn nuôi số chiên là trăm con.
Một con lạc nẻo núi non,
Chủ chăn sẽ phải héo hon kiếm tìm.
Được một chiên lạc mừng thêm,
Hơn chín mươi chín nằm êm ở nhà.
Lòng Cha cũng rất thiết tha,
3370. Sợ cho con trẻ lạc xa đường lành.
Giữ đừng làm mất thanh danh,
Anh em có lỗi hãy thành tâm khuyên.
Riêng tư kín đáo trước tiên,
Nếu người cải hối là yên việc rồi.
Công lao sẽ được đền bồi,
Mất tìm lại được lợi thôi vô ngần.
Gặp người khó nỗi biện phân,
Cần mời thêm số chứng nhân thì mời.
Cho dù việc đạo việc đời,
3380. Có hai ba mặt một lời ắt xong.
Một lời ví chẳng mềm lòng,
Trình lên giáo hội một vòng xem sao.
Nếu không được kết quả nào,
Những lời răn dạy chẳng vào lọt tai.
Hãy coi như một người ngoài,
Một người tội lỗi công khai buộc cầm.
Lm. Phanxico Xavie Nguyễn Xuân Văn
