Đường xa ai muốn theo cùng
3210. Bỏ mình vác giá mình chung một đường.
Ai ham mạng sống tầm thường,
Là mình gây nỗi buồn thương cho mình.
Vì Ta tận nghĩa tận tình,
Là mua cuộc sống trường sinh trường tồn.
Dù ai lợi cả càn khôn,
Mà liều thiệt mất linh hồn ích chi ?
Một mai trời đất qua đi,
Con Người ngự đến uy nghi chói lòa.
Trong vinh quang Đức Chúa Cha,

3220. Có Thần Thiên Quốc trước tòa cung nghinh.
Dữ lành cứ phép công bình,
Thưởng công phạt tội công minh từng người.
Đừng quên rằng giữa các ngươi,
Còn người chứng nghiệm nhớ lời hôm nay.”

Thời gian qua độ sáu ngày,
Phê-rô, Gioan, Giắc theo Thầy đăng sơn.
Lộ trình khoảng một giờ hơn,
Ta-bor đỉnh vắng dừng chơn nguyện cầu.
Môn đồ chờ đợi giây lâu,

3230. Bỗng nhiên sự lạ bắt đầu phát sinh :
Toàn thân Con Chúa biến hình,
Lung linh như ánh lê minh rạng ngời.
Dung quan sáng láng tuyệt vời,
Áo như tuyết nhuộm mặt trời chói lên.
Đứng hầu tả hữu đôi bên,
Có Ê-li với Mai-sen hai người.
Phê-rô cao hứng mở lời :
”Chao ôi ! Hạnh phúc ngàn đời là đây.
Ước chi có lệnh của Thầy,

3240. Đỉnh đồi lập tức cất ngay ba nhà.
Mỗi người riêng ngự một tòa,
Bồng lai tiên cảnh đâu mà hơn đây.”
Lời chưa ngưng kịp phút giây,
Toàn trường mây bạc phủ vây sáng lòa.
Tiếng đâu như sấm truyền ra :
”Con Ta đẹp ý lòng Ta mọi đàng.
Lời Người, Lời ngọc, Lời vàng
Nghe sao cho thấm can tràng thì nghe.”
Âm vang chấn dội tư bề,

3250. Thất kinh môn đệ hôn mê bò càn.
Chúa lay tỉnh dậy ủi an,
Dặn niêm kín chuyện kẻo lan ra ngoài.
Chờ khi khổ tận cam lai,
Mừng ngày chiến thắng ca bài phục sinh.”
Nhìn quanh thấy Chúa một mình,
Môn đồ đem mối ẩn tình thưa qua :
”Theo lời ký lục nói ra,
Ê-li trước sẽ xông pha dọn đàng ?”

Chúa rằng : “Chớ khá hoang mang !

3260. Ê-li đã đến sửa sang mối giềng.
Người đời chẳng biết nể kiêng,
Lập tâm đối xử theo riêng ý mình.
Con Người sẽ chịu khổ hình,
Cũng do bọn họ đồng tình gây nên.”
Môn đồ nhận mấy lời trên,
Chỉ Gioan Tẩy Giả hai tên một người.

Lm. Phanxico Xavie Nguyễn Xuân Văn