Bước chân đến Bét-sai-đa,
Gặp người mù, Chúa dắt ra khỏi làng.
Rồi dùng bọt miếng làm thang,
Bôi lên đôi mắt hỏi rằng : Thấy chi ?
Mù thưa : “Trông chẳng rõ gì,
Người đi như bóng cây đi lù lù.”
Chúa đưa tay chạm mắt mù,
3160. Mắt nhìn mọi vật tiếp thu rõ ràng.
Chúa rằng : “Chớ trở vào làng,
Hãy lo thu xếp hành trang về nhà.”
Lần hồi thu lại hè qua,
Đường về phương bắc bao la núi đồi.
Thành Xê-da mới tinh khôi,
Nơi vua Phi-lip nổi trôi những ngày...
Thầy trò vui chuyện đổi thay,
Chúa rằng : “Thiên hạ cho Thầy là ai ?”
Thưa rằng : “Kẻ trúc người mai,
3170. Nào Gioan Tẩy Giả, nào Ngài Ê-li.
Nhiều người quả quyết Giê-mi,
Kẻ coi như một Tiên Tri thuở nào.”
Chúa rằng : “Phần các con sao ?”
Phê-rô trang trọng cúi chào thưa ngay :
”Thầy là Con Chúa cao dày,
Đấng Ki-tô chính là Thầy chúng con.”
Chúa rằng : “Phúc hỡi Si-mon,
Thầy mừng con được điểm son hơn người.
Chính Cha Ta đã mớm lời,
3180. Phải đâu máu thịt người đời nói lên.
Phần con, Ta đã đổi tên,
Phê-rô là tảng đá nền từ đây.
Ta xây Giáo Hội thế nầy,
Cho dù hỏa ngục chuyển lay được nào ?
Ta giao chìa khóa trời cao,
Mặc con mở đóng cho vào cho ra.
Điều gì dưới đất con tha,
Trên Trời cũng sẽ giải hòa tha ngay.
Điều gì con buộc dưới nầy,
3190. Trên Trời một mực giữ dây buộc cầm.
Các con hãy khá lưu tâm,
Ki-tô là chuyện ngoài tầm người nghe.”
Dặn rồi Chúa mở sang đề,
Tỏ cho môn đệ chuyến về Gia-liêm.
Là nơi muôn vạn nỗi niềm,
Đang chờ xâu xé nát tim Con Người.
Là nơi kết thúc cuộc đời,
Bằng dòng máu mắt, bằng hơi thở tàn.
Do các thầy cả mưu toan,
3200. Với hàng thông giáo và ban lão thành.
Con Người dù chịu khổ hình,
Trong ba hôm sẽ phục sinh khải hoàn.”
Phê-rô riêng mở lời can :
”Ngàn lần không thể chịu oan khúc nầy”.
Chúa rằng : “Xéo khỏi nơi đây,
Sa-tan gây rối cho Thầy hay sao ?
Lời sao chẳng được lời nào ?
Ý người xa ý trời cao nghìn trùng.
Lm. Phanxico Xavie Nguyễn Xuân Văn
