Ngày kia dưới bóng hoàng hôn,
Chúa ngồi tâm sự với môn nhân đoàn :
Ta thương dân chúng vô vàn,
Ba ngày ròng rã băng ngàn theo Ta.
Giữa vùng hoang địa bao la,

3100. Bao nhiêu lương thực phòng xa cạn rồi.
Giờ đây hai ngả chia phôi
Phần đông chắc sẽ nổi trôi dọc đường.
Môn đồ rằng : “Thật đáng thương,
Nghĩ ra cũng chẳng còn phương pháp mầu.
Giờ nầy lấy bánh ở đâu ?
Lo sao cho đủ nhu cầu mà lo ?”
Chúa rằng : “Thầy sẽ liệu cho
Còn bao nhiêu bánh ? Đắn đo làm gì ?”
Thưa rằng : “Cũng chẳng nhiều chi,

3110. Bánh còn bảy chiếc, cá thì hai con.”
Chúa cầm làm phép Tạ Ơn,
Bẻ ra cho các môn nhơn chia phần.
Người ăn phỏng độ bốn ngàn,
Còn thừa bánh vụn thu gần bảy thưng.
Mặc cho dân chúng reo mừng,
Chúa lên thuyền chạy sang vùng Nu-tha.

Biệt phái, Sa-đốc dò la,
Gặp Người làm bộ thật thà nài xin :
”Chúng tôi muốn có niềm tin,

3120. Xin Thầy cho dấu lạ in trên trời.”

Chúa rằng : “Chiều ráng đỏ tươi,
Các ngươi sẽ bảo mai trời quang minh.
Sáng ngày mây kéo thình lình,
Các ngươi lại nói chắc mình gặp mưa.
Biết xem ráng sớm mây trưa,
Sao không nhận dấu, sao chưa biết giờ ?
Ôi dòng ngang trái nhớp nhơ,

Gio-na dấu lạ hãy chờ mà xem.”

Mặt trời giải nắng lên thềm,

3130. Người đi kẻ ở một niềm chua cay.
Biển hồ chói rạng trời mây,
Buồm xuôi gió thuận nửa ngày đến nơi.
Nhìn nhau môn đệ rối bời,
Đi quên mang bánh cứ ngồi trầm ngâm.
Chúa rằng : “Giữ thế kẻo lầm,
Men người biệt phái đụng nhằm là nguy.”
Ý Thầy môn đệ luận suy :
Chẳng qua vì mấy bánh mì quên đem.
Rõ lòng ý họ Chúa thêm :

3140. Chao ôi ! Những kẻ yếu mềm kém tin.
Những là chậm hiểu mau quên,
Hỏi năm chiếc bánh, năm ngàn người ăn.
Còn dư mấy thúng vụn vằn ?
Bốn ngàn ăn bảy, mấy ngần còn dư ?
Chúng con quên cả rồi ư ?
Sao đem chuyện bánh suy tư luận bàn ?
Ý Thầy bảo phải khôn ngoan,
Chớ thân Sa-đốc, chớ gần Phai-siêu.
Men đây là thứ giáo điều,

3150. Khó nhai, khó nuốt, khó tiêu vô cùng.
Nghe lòng, lòng những thẹn thùng
Nghe Thầy, Thầy vẫn khoan dung hiền hòa.

Lm. Phanxico Xavie Nguyễn Xuân Văn