Nhân ngày lễ trọng đến nơi,
Chúa cùng môn đệ tạm rời Ga-li.
Gia-liêm nhắm hướng mà đi,
2850. Dừng quanh hồ tắm phạm vi nội thành.
Nước hồ có thuở lừng danh,
Đẩy lui ác tật chữa lành bệnh nhân,
Mỗi khi có một Thiên Thần,
Lướt trên mặt nước trong ngần đi qua,
Gây nên một trận phong ba,
Mặt hồ lấp lánh sóng hoa trùng trùng,
Phát sinh sự kiện lạ lùng :
”Hễ ai lội xuống vẫy vùng trước tiên,
Bao nhiêu bệnh tật khỏi liền,
2860. Nhiều người đã được an thuyên bất ngờ.
Dưới năm cửa cuốn quanh bờ,
Bệnh nhân la liệt ngày chờ đêm mong.
Có người bất toại bền lòng,
Suốt ba mươi tám năm ròng chờ đây.
Chúa thương cảnh ngộ người nầy,
Dừng chân thăm hỏi phút giây ân cần.
Bệnh nhân trách phận than thân :
”Mỗi lần nước động chậm chân hơn người.”
Chúa rằng : “Đứng dậy, anh ơi !
2870. Vác giường bước lẹ chân rời nơi đây.”
Dứt lời Chúa bỏ đi ngay.
Anh ta vội vác giường quay về nhà.
Giữa đường biệt phái gạn tra :
”Ngày kiêng vác chõng la cà đi đâu ?”
Anh ta ấp úng hồi lâu :
”Cái Người... Người có phép mầu bảo tôi.”
Bắt qua câu chuyện vừa rồi,
Thao thao kể hết một hồi mới xong.
Mặc cho biệt phái hận lòng,
2880. Anh vào gặp Chúa bên trong đền thờ.
Chúa khuyên : “Chớ khá lơ mơ,
Nếu còn phạm tội nguy cơ còn nhiều.”
Ra ngoài gặp bọn Giu-dêu,
Anh rằng : “Chính Đức Giê-su cứu mình.”
Lòng đang sẵn mối bất bình,
Tai còn nghe Chúa biện minh lạ đời :
”Cha Ta làm việc không ngơi,
Việc Ta cũng phải cấp thời như Cha.”
Lửa thù bốc cháy thêm già,
2890. Lòng nào còn muốn nghe qua một lời.
Quyết tâm phải giết được Người,
Phạt đền cái tội tày trời cho cân.
Lỗi ngày thứ bảy một phần,
Lộng ngôn phạm thượng quỉ thần cũng kinh.
Chúa Trời mà gọi “Thân Sinh”,
Là coi Thiên Chúa bằng mình bằng vai.
Chúa thừa dịp bảo : “Không sai”.
Tự Con, Con chẳng có tài gì đâu.
Làm chi nên việc mặc dầu,
2900. Là theo khuôn mẫu từ đầu nơi Cha.
Việc gì Cha đã làm ra,
Con làm theo đó để mà nên vinh.
Tình Cha quả thật chí tình,
Có bao nhiêu tỏ Con Mình bấy nhiêu.
Việc dù trọng đại hơn nhiều,
Tỏ cho Con hết mọi điều thủy chung.
Cha làm những chuyện lạ lùng,
Chết cho sống lại thung dung một đời.
Cho Con tùy ý tùy nơi,
2910. Có quyền cải tử cho người hoàn sinh.
Định phân kẻ dữ người lành,
Việc ngày chung thẩm là dành cho Con.
Để Con Người được suy tôn,
Để Cha hiển trị với Con đời đời.
Ai không tôn trọng Con Người,
Là không tôn trọng Chúa Trời Ngôi Cha.
Nghe Ta, tin Đấng sai Ta,
Sẽ từ cõi chết bước qua cõi trời.
Nầy Ta bảo thật các ngươi,
2920. Đến giờ kẻ chết sẽ ngồi bật lên.
Tiếng Con Thiên Chúa vang rền
Ai nghe sẽ sống mà lên Thiên Đình.
Cha mang chính mạch thường sinh,
Cho Con mạch sống trong mình như Cha.
Trao quyền phán xử lập tòa,
Cho đời run rẩy nhận ra Con Người.
Trong ngày tận mạt đất trời,
Kẻ nằm dưới mộ phải rời bụi tro.
Người lành hoan hỷ reo hò,
2930. Mà phần kẻ dữ thêm trò cực thân.
Ta không tự ý đoán phân,
Nghe sao xử vậy mười phần công minh.
Không làm theo ý riêng mình,
Mọi điều chỉ cốt hợp tình ý Cha.
Nếu Ta tự chứng cho ta.
Thì dù chứng thực ai mà chịu nghe ?
Có người chẳng chút e dè,
Đủ lời chân thật chứng về cho Ta.
Các ngươi đã cậy người nhà,
2940. Hỏi Gioan, Gioan đã đáp qua mọi lời.
Nói ra để cứu các ngươi,
Ta không nại chứng nơi người ta đâu.
Gioan là đèn sáng mặc dầu,
Ta còn có chứng sở cầu nơi Cha.
Chứng rằng : “Cha đã sai Ta,
Chứng bằng lời nói chứng qua việc làm.
Vì Cha, Ta đã giáng lâm,
Việc Ta, Cha sẽ lưu tâm chu toàn.
Các ngươi không rõ Thánh Nhan,
2950. Không nghe được tiếng Cha ban từ trời.
Được Lời không nhận lấy Lời,
Không tin nơi Đấng mà Người đã sai.
Các ngươi tìm kiếm dông dài,
Tưởng trong Kinh Thánh có bài trường sinh.
Phần Ta đã được chứng minh,
Từng trang từng chữ qua Kinh Văn nầy.
Không tìm lẽ sống nơi đây,
Chạy đi bắt gió đuổi mây nơi nào.
Hư danh Ta chẳng tham cầu,
Gặp người biết rõ cạn sâu lòng người.
Biết rằng bụng dạ các ngươi,
Tình yêu Thiên Chúa cạn vơi hết tình.
Ta nhân Danh Chúa Chí Linh,
Vào đời chẳng nệ hy sinh cho đời.
Các ngươi đả phá tơi bời,
Mượn tay ma quỉ dùng lời búa đao.
Tự dương danh có kẻ nào,
Các ngươi hoan hỉ đón chào tiếp tay.
Cùng nhau một bọn tớ thầy,
2970. Giúp nhau vẽ mặt vẽ mày cho nhau.
Trước tòa Cha Cả ngày sau,
Ta không nói xót nói đau một lời.
Mai-sen sẽ chính là người,
Đứng lên tố cáo bọn ngươi cả làng.
Các ngươi hãy lật từng trang,
Xem Mai-sen viết rõ ràng về Ta.
Không tin chữ đã chép ra,
Thì lời Ta nói tin qua được nào !”
Lm. Phanxico Xavie Nguyễn Xuân Văn
