Vầng đông phơn phớt sương lam,
Mây giăng lưng núi khói ngâm mặt hồ.
Thuyền đâu buồm trắng nhấp nhô,
Kéo về Ca-phát hoan hô tưng bừng :
”Tìm Thầy bãi bể ven rừng,

2700. Ngờ đâu lại được gặp mừng nơi đây.”
Chúa rằng : “Đeo đuổi hôm nay,
Không vì phép lạ, vì tay nhiệm mầu.
Mà vì tham đắc tham cầu,
Miếng cơm manh áo là đầu mối lo.
Thôi đừng tìm kiếm thăm dò,
Của hay hư nát như tro bụi đường.
Thi hành việc Chúa chủ trương,
Mới mong gặp được Thần Lương lâu bền.
Con người thân tự làm nên,

2710. Mang theo ấn tín từ trên cõi trời.”
Dân rằng : “Xin hỏi một lời,
Thi hành việc Chúa phải thời làm sao ?”
Chúa rằng : Giản dị xiết bao !
Chẳng qua là việc tin vào Thiên Sai.”
Dân rằng : “Còn phải tin ai ?
Dấu chi cho biết một vài nên chăng ?
Vốn nghe tổ phụ truyền rằng :
Xưa trên sa mạc sống bằng Man-na.
Lộc trời mưa xuống chan hòa,

2720. Chứa đầy hương vị khác xa bánh thường.”
Chúa rằng : “Không phải Thần Lương,
Mai-sen đã phát trên đường di dân.
Giờ đây Cha Cả từ nhân,
Rộng tay giáng phúc thông ân cho đời.
Đây là Bánh thật từ trời,
Bánh ban sự sống cho người trần gian”.
Nghe qua dân chúng thở than :
”Lạy Thầy ! Bánh ấy xin ban lấy tình.
Chúa liền cao giọng phân minh :

2730. “Chính Ta là Bánh Thường Sinh bởi Trời.
Ai tin nghe tiếng kêu mời,
Khỏi cơn đói khát gặp thời no say.
Ta dù cho thấy cho hay,
Các ngươi bưng mặt bít mày chẳng tin.
Kẻ nào Cha Cả nhận nhìn,
Giao Ta cẩn thận giữ gìn hôm mai.
Được Ta đón tiếp an bài,
Có đâu xua đuổi ra ngoài gió khơi.

Từ trời Ta xuống làm người,

2740. Phải đâu để tạo mộng đời phù hoa.
Một vâng ý Đấng sai Ta,
Không làm hư mất người Cha trao về.
Chờ ngày vượt khỏi bến mê,
Sẽ cho sống lại hưởng quê cõi trời.
Ý Cha minh bạch sáng ngời :
Kẻ nào trông thấy Con Người mà tin.
Đời nầy ân phúc giữ gìn,
Mai sau sống lại hiển vinh lâu dài.
Nghe Lời Chúa phán nghịch tai,

2750. Những người Do Thái đặt bài cười chê.
”Ông là con lão Giuse,
Muốn gì mà giở trò hề mị dân ?
Cái gì là Bánh Thiên Thần,
Ở đâu mà nói xuất thân từ trời ?”
Chúa liền nghiêm mặt tiếp lời :
”Làm người há dễ được người nhận ra ?
Không ai đến được với Ta,
Nếu không may mắn nhờ Cha chỉ đường.
Sách Tiên tri đã có chương :

2760. Rồi đây thiên hạ bốn phương quay đầu.
Được nghe dạy lẽ cao sâu,
Được Cha cho bắc nhịp cầu với Ta.
Không ai thấy được Chúa Cha,
Ngoại trừ Đấng đã sinh ra bởi Người.
Nầy Ta bảo thật các ngươi :
Tin Ta sẽ được muôn đời sống vinh.
Ta là Lương Thực Trường Sinh,
Man-na như thể bóng hình xa xôi.
Người xưa dù được dùng rồi,

2770. Rừng hoang chỉ sống nổi trôi một thời.
Ta là Bánh Thật bởi trời,
Ai ăn sẽ sống đời đời với Ta.
Bánh nầy Ta tự làm ra,
Lấy Thịt, lấy Máu Ta mà làm nên.”
Đám người Do Thái gào lên :
”Hơi đâu bắt chuyện với tên điên khùng,
Nghe sao ghê tởm lạ lùng !
Thịt người làm bánh cho dùng được sao ?”
Chúa không cải chính lời nào,

2780. Giọng thêm quyết liệt cất cao tỏ bày :
”Không ăn Thịt, uống Máu nầy,
Mạch sinh sự sống tắt ngay trong người.
Ta ban Máu nóng Thịt tươi,
Ai ăn uống sẽ đời đời trường sinh.
Rồi khi trời đất biến hình,
Xác hồn sống lại hiển vinh muôn đời.
Thịt Ta là Bánh tuyệt vời,
Máu Ta là rượu đãi người thân thương.
Được mời dự tiệc cao lương,

2790. Cùng Ta kết nghĩa thịt xương thâm tình.
Cùng nhau như bóng với hình,
Trong hình có bóng, trong mình có Ta.
Cùng nhau máu thịt hợp hòa,
Trong thịt có máu, trong Ta có mình.
Cha là nguồn mạch trường sinh,
Ta sinh, Ta sống bởi tình yêu Cha.
Ai ăn Thịt Máu của Ta,
Sống bằng sự sống chan hòa tình thương.
Ơn sâu nghĩa nặng đôi đường,

2800. Để tình một khối, để gương một đời.
Đây là Bánh thật bởi trời,
Phải đâu là vật tạm thời ngày xưa.
Nuôi dân qua kiếp sống thừa,
Lưỡi gươm thần chết có chừa ai đâu.
Đây là Lương Thực nhiệm mầu,
Bánh sinh sự sống bền lâu dồi dào.”


Lm. Phanxico Xavie Nguyễn Xuân Văn