Con thuyền rẽ sóng ra khơi,
Núi đồi thấp thoáng, mặt trời vươn cao.
Như cùng vạn vật đón chào,
Như cùng dân chúng nôn nao reo hò.
Tiếng reo như gió phất cờ,
Tiếng hò như sóng vỗ bờ vang xa.
Đầu thuyền Con Chúa nhìn qua,
Xót thương dân chúng thiết tha đợi chờ.
Như đàn chiên lạc bơ vơ,
2630. Hoang mang chốn ở, mịt mờ hướng đi.
Để cho quỉ kéo ma trì,
Còn gì dân Chúa còn gì đàn chiên.
Suốt ngày dạy dỗ chữa chuyên,
Khi đồi cát trắng khi triền đá xây.
Bóng chiều đã ngả về tây,
Tiếng chim sao xác gọi bầy lưa thưa.
Cỏ cây vương chút nắng thừa,
Cũng vi vu thổi gió lùa đi mau.
Sườn đồi dân chúng chen nhau,
2640. Say mê Lời Chúa quên màu thời gian.
Môn đồ khép nép vỉ van :
”Xin Thầy giải tán cho dân ra về.
Gần đây có xóm làng quê,
Cái ăn, cái uống dễ bề tìm mua.”
Chúa rằng : “Nói thế là thừa,
Liệu sao thì liệu cho vừa người ăn.”
Phi-li tỏ vẻ băn khoăn :
”Hai trăm bạc bánh họa chăng đã vừa ?”
An-rê bỗng cất tiếng thưa :
2650. “Bánh còn năm chiếc, cá thừa hai con,
Của một em bé môi son,
Mang theo nhấm nháp cho tròn hôm nay”.
Chúa nhìn lên cõi trời mây,
Một tay cầm bánh, một tay chúc lành,
Bẻ ra chia khắp chúng sanh,
Xếp ngồi trên bãi cỏ xanh từng đoàn.
Trẻ già trên dưới năm ngàn,
No nê hương vị ân ban dồi dào.
Còn dư bánh vụn thu vào,
2660. Hơn mười hai thúng xiết bao lạ lùng.
Nỗi vui pha trộn nỗi mừng,
Đầy trời dân chúng tưng bừng hoan hô :
”Thật Ngài là Đấng Kitô,
Tiên tri đã đến cơ đồ ắt xong.”
Biết dân rập ý đồng lòng,
Đẩy cho vướng cẳng vào vòng thị phi.
Tôn vương lập đế gì gì,
Ở thêm rắc rối thà đi phải giờ.
Lm. Phanxico Xavie Nguyễn Xuân Văn
