Ta không đem sự an hòa,
Một đem gươm giáo đến gia đình người.
Con trai bị bố bỏ rơi,
Gái xa hiền mẫu, dâu rời mụ gia.
Tình dù cốt nhục đậm đà,
2580. Người nhà gieo mối thù ra đầy nhà.
Ai yêu cha mẹ hơn Ta,
Sẽ không xứng được gọi là tôi ngay
Ai yêu con cái hơn Thầy,
Mà còn xứng gọi là đầy tớ sao ?
Không mang khổ giá Ta trao,
Thì còn tình nghĩa thế nào nữa đây ?
Ai ham mạng sống đời nầy,
Thì rồi đánh mất một ngày không xa
Ai liều mạng sống vì Ta,
2590. Mai sau nhận lại nơi Cha vuông tròn.
Người nào tiếp rước các con,
Chính Thầy như được lòng son tiếp mời,
Ai vui đón nhận Con Người,
Là như đón nhận Chúa Trời khác chi.
Tiên tri ai biết kính vì,
Là dành phần thưởng Tiên tri cho mình,
Lẽ công ai biết hoan nghinh,
Là nhằm phần thưởng công bình đợi mong.
Ai cho một cốc nước trong,
2600. Tiểu đồ đỡ khát, Thầy không quên nào.
Ai nghe đồ đệ giảng rao,
Là nghe được tiếng Thầy trao cho mình.
Môn đồ bị nhục bị khinh,
Là Thầy đồng chịu khổ hình khác chi,
Con người mà bị khinh khi,
Nhục cho chính Đấng sai đi nữa rồi.
Ban qua huấn dụ mấy lời,
Chúa thân hành giảng các nơi trong thành.
Môn đồ cũng vội đi nhanh,
2610. Xức dầu kẻ liệt chữa lành bệnh nhân.
Ra tay xua đuổi tà thần,
Giục người cải thiện canh tân cuộc đời.
Chiều về hội lại một nơi,
Tường trình với Chúa mỗi người một câu.
Kể ra mọi sự trước sau,
Biết bao nhiêu nỗi đớn đau ê chề.
Làm thì gặp lắm nhiêu khê,
Nói thì gặp lắm cười chê khinh lờn.
Chúa rằng : Tìm chốn hoang sơn,
2620. Nghỉ cho thêm sức thêm ơn trong người.
Lm. Phanxico Xavie Nguyễn Xuân Văn
