Thầy sai đệ tử các con,
Vào đời chẳng khác chiên non giữa đời.
Sói rừng rình rập khắp nơi,
Hãy khôn như rắn kẻo rơi bẫy dò.
Luôn luôn ngay thật đơn sơ,

2520. Như bồ câu trắng kẻo dơ dáng hình.
Các con cẩn thận giữ mình,
Thế gian sẽ nổi bất bình chẳng tha.
Lôi ra giữa chợ trước tòa,
Khảo tra đánh đập gièm pha nhạo cười.
Vì Danh Cha Cả trên trời,
Các con chuẩn bị cuộc đời chứng nhân.
Bị lôi ra trước quan quân,
Không nên hoảng sợ phân vân lo buồn.
Thánh Thần Cha có mặt luôn,

2530. Qua đầu miệng lưỡi dạy khôn từng lời.
Anh em cốt nhục xa rời,
Cha đem con giết, con đòi nộp cha.
Vì Ta thiên hạ bất hòa,
Vì Ta họ ghét cả nhà chúng con.
Những ai giữ dạ sắt son,
Trước sau ân vẹn nghĩa tròn phúc thay !
Bị người bách hại thành nầy,
Tránh sang thành khác mà gây cơ đồ.
Các con chưa kịp xuống mồ,

2540. Chân đi chưa khắp sông hồ Ích-diên.
Tin Mừng chưa đến mọi miền,
Con Người đã tỏ uy quyền nơi đây.
Môn đồ chẳng trọng hơn thầy,
Gia nhân không thể sánh tày chủ nhân.
Chớ gì đồ đệ gia thần,
Được như thầy, chủ thì cần nói chi ?
Chủ nhân còn bị khinh khi,
Coi như tướng quỉ sá gì gia nhân.

Dù cho đất trụt dưới chân,

2550. Các con giữ vững tinh thần sợ chi ?
Có gì cẩn mật giấu che,
Mà rồi không bị người nghe bên ngoài ?
Có gì khuất mắt khuất tai,
Mà không tiết lộ cho ai chuyện nào ?
Điều Thầy dạy lúc đêm sao,
Các con hãy nói lại vào sáng mai.
Điều Thầy bảo nhỏ bên tai,
Các con hãy giảng trên đài nghe xa.
Dù ai giết được xác ta,

2560. Hồn không giết được sợ mà làm chi ?
Hãy sợ Đấng có quyền uy,
Quăng vào hỏa ngục tru di xác hồn.
Hèn như chim sẻ tí hon
Một đôi giá nửa xu con là nhiều.
Trên Trời Cha Cả vẫn yêu,
Chở che mọi lúc khỏi điều nạn tai.
Tóc con sợi ngắn sợi dài,
Được Cha ghi nhận không sai sợi nào.
Thế còn phải sợ gì sao ?

2570. Quí hơn chim sẻ biết bao nhiêu lần.
Ai nhìn Ta trước thế gian,
Ta nhìn kẻ ấy trước nhan Cha mình.
Chối Ta trước mặt chúng sinh,
Ta đành chối bỏ trước đình thần Cha


Lm. Phanxico Xavie Nguyễn Xuân Văn