Trải qua các phố các phường,
Xóm làng buổi sáng, hội đường chiều hôm.
Chữa chuyên, dạy dỗ, thăm nom,
Tình thương trải rộng bao trùm nơi nơi.
Những mong sứ điệp Nước Trời,
Rao truyền cho khắp người đời được nghe.
Thấy dân thống khổ ê chề,
2480. Lòng người xúc động tràn trề mối lo.
Thường kêu môn đệ dặn dò :
”Các con hãy nguyện xin cho thêm người.
Lúa đà chín ngợp chân trời,
Kíp thêm công gặt, kịp thời tăng thu.
Rồi trong những lúc riêng tư,
Chúa ban quyền lực khử trừ quỉ ma.
Chữa chuyên bệnh lạ chứng tà,
Mang ơn vũ lộ thông ra cho đời.
Rằng : “Chưa phải lúc phải thời,
2490. Tin Mừng chớ giảng cho người ngoại bang.
Sâm-ri xứ ấy đừng sang,
Hãy đem chiên lạc về ràng trước tiên.
Trong hàng con cái Ích-diên,
Rao cho chúng biết căn duyên Nước Trời.
Hoàn sinh cải tử cho người,
Ốm đau cho mạnh, phong cùi cho thuyên.
Trừ ma diệt quỉ được quyền,
Không công mà được, ban truyền cho không.
Cũng đừng lo lắng dự phòng,
2500. Mang theo vàng bạc tiền nong làm gì.
Đừng lo áo mặc giày đi,
Bị mang gậy chống làm chi cho phiền
Việc làm công lãnh có quyền,
Đến đâu lựa chốn ở yên một nhà,
Vấn an chúc phúc toàn gia,
Nơi nào xứng đáng chan hòa phúc an,
Nơi nào phức tạp đa đoan,
Lời chào câu chúc sẽ hoàn lại nhanh.
Một nhà hay cả một thành,
2510. Không màng tiếp rước chẳng dành tiện nghi.
Các con giũ bụi mà đi,
Trên vùng bất hạnh còn gì lưu chân.
Sô-đôm xấu số vô ngần,
Trước tòa phán xử có phần nhẹ hơn !”
Lm. Phanxico Xavie Nguyễn Xuân Văn
