Hôm sau Ca-phát xôn xao :

Thuyền Thầy đã vượt sóng đào đến nơi.

Toàn dân ra đón mừng Người,

Đủ câu khánh hạ, đủ lời tán dương.

Giai-rô kỳ mục trưởng phường,

Có con ốm nặng hết phương chạy thầy.

Nghe Danh Chúa dội trời mây,

Đem lời tâm huyết cậy tay nhiệm mầu.

Cứu người không đợi nài lâu,


2420. Thương người không đợi người cầu mới thương.

Chúa liền vội vã lên đường,

Đám đông như cuộn tơ vương không rời.

Đang đi gặp chuyện giữa trời,

Có bà xuất huyết đã mười hai năm.

Thuốc chi trị cũng không nhằm,

Tiền vơi cạn túi đành nằm chịu đau.

Danh Thầy mong mỏi từ lâu,

Sông ngăn núi cách tìm đâu ra Thầy.

Lắng nghe tin nhạn đưa mây :


2430. “Bóng Thầy lát nữa qua đây rán chờ !

Lòng mang sẵn một ước mơ,

Cố sao miễn được chạm sơ áo Thầy.

Chen chân giữa đám bụi dày,

Đụng nhằm tua áo thời may kịp thời.

Hoàn thành tâm nguyện một đời,

Nghe như trút sạch cả trời khổ đau.

Thình lình Chúa ngoảnh lại sau,

Trong Người dường có sức mầu toát ra.

Hỏi rằng : “Ai chạm áo Ta ?”


2440. Môn nhân kề cận thật thà ứng thưa :

”Đám đông chen chúc nào vừa ?

Áo Thầy va chạm phòng ngừa làm sao ?”

Bà ta run sợ xiết bao !

Cúi đầu nhận tội hỗn hào xin tha.

Sấp mình lệ nhỏ chan hòa,

Ngọn ngành e ấp kể qua sự lòng.

Chúa rằng : “Con hãy thong dong,

Đức Tin là cửa thoát vòng khổ đau.”

Lời chưa cặn kẽ trước sau,


2450. Giọng buồn đâu đã đưa mau tin buồn :

”Trình Thầy nước đã cạn nguồn,

Mạch đời em bé tắt luôn giờ rồi !”

Giai-rô nghe nói hỡi ôi !

Thương tình Chúa bảo : “Tin tôi chớ sờn !”

Dặm dài tiếp tục nhanh hơn,

Trước thềm tang tóc dừng chơn bàng hoàng.

Giai-rô lệ thảm tuôn tràn,

Đầy nhà kẻ khóc người than ồn ào.

Chúa rằng : “Con bé sao nào ?


2460. Đánh tan giấc mộng ngọt ngào nó chi !”

Mọi người chế nhạo tản đi,

Căn phòng trang trí tử thi cuốn rèm.

Dẫn đầu cha mẹ cô em,

Phê-rô, Gioan, Giắc theo xem nhãn tiền.

Nắm tay nhi nữ Chúa truyền :

”Con ơi ! Chỗi dậy kẻo phiền mẹ cha.”

Tức thì em bé tuổi hoa,

Ngồi lên trông thật nết na nhu mì.

Nụ cười như đóa tường vi,


2470. Nỗi mừng cảm tạ lấy gì mà cân.

Khó mà dặn bảo gia nhân,

Mọi người đã thấy hồng ân tỏ tường.


Lm. Phanxico Xavie Nguyễn Xuân Văn