Một chiều mây bạc nắng hường,
Chúa đưa môn đệ lên đường ra khơi.
Mũi neo vừa được tách rời,

2330. Kẻ cầm tay lái, người bơi nhịp nhàng.
Con thuyền ngợp ánh hào quang,
Xẻ đôi từng ngọn sóng vàng lướt đi.
Mặt hồ như mặt lưu ly,
Cánh buồm nương cánh gió phi nhẹ nhàng.
Từng đàn nhạn trắng bay ngang,
Gọi nhau ríu rít về ngàn xa xôi.
Bóng tà dương khuất đỉnh đồi,
Sóng yên biển lặng, thuyền trôi bềnh bồng !
Thuyền ai theo vớt ánh hồng ?

2340. Người đâu chở cả nỗi lòng đi đâu ?
Chân trời chìm xuống vực sâu,
Màn đêm bàng bạc rầu rầu kéo lên.
Bỗng nghe một tiếng sấm rền,
Cánh buồm giật nẩy con thuyền chông chênh.
Cuồng phong nổi dậy thình lình,
Mây bay tán loạn sóng kình xôn xao.
Mặt hồ sùng sục sôi trào,
Sóng xây núi biếc sóng đào vực sâu.
Bập bềnh trên chiếc thuyền câu,

2350. Môn nhân hãi sợ lo âu rộn ràng.
Chúa ngồi bó gối ngoài khoang,
Say sưa ôm giấc mơ vàng ngủ yên.
Mặc cho sét nổ sấm rền,
Mặc cho sóng vỗ bốn bên nước tràn.
Kinh hồn môn đệ kêu than :
”Thầy ôi ! Tỉnh dậy, ngủ an sao đành.
Phút giây thuyền vỡ tan tành,
Biển hồ bụng cá sẽ thành mồ chung !”
Ngẩng đầu nhìn cõi không trung,

Chúa truyền với giọng oai hùng :”Thôi ngay”
Dứt lời cảnh vật đổi thay,
Gió yên sóng lặng nước mây thanh bình.
Mọi người hoảng sợ khiếp kinh,
Chúa đưa ánh mắt thân tình trách yêu :
”Các con thật chẳng biết điều,
Đức Tin đã bỏ mất tiêu đâu rồi !”


Lm. Phanxico Xavie Nguyễn Xuân Văn