NGƯỜI ĐÀN BÀ TỘI LỖI _ Phần II
Tóc mây thấm lệ thay khăn,
Môi hôn chân Chúa, miệng thăn thỉ cầu :
”Con là vạn cổ thành sầu,
Phận hèn nào dám cúi đầu xin ơn.
Trông vào lượng cả từ nhân,
Khỏi bề sống đục được phần thác trong.
Ơn trên ngày ước đêm mong,
Lệ lòng dù chảy cạn lòng chưa thôi.
Trăm ngàn cay đắng Thầy ôi !
2080. Lấy đâu nước mắt tẩy trôi cuộc đời.
Lau sao cho tóc rối bời,
Hôn sao cho dại đôi môi héo buồn.
Càng lau lệ thảm càng tuôn,
Tóc mây vấn vít, nụ hôn nồng nàn.
Mặc cho con mắt bàng quan,
Tiếng nàng rên rỉ nghe tan nát lòng.
Tay cầm bình ngọc cam tòng,
Tưới lên chân Chúa cả phòng ngạt thơm.
Chủ nhà lừ mắt gườm gườm,
2090. Nghĩ : “Phường giá áo túi cơm khác gì !
Cha nầy là bậc tiên tri,
Lẽ ra biết ả tiện tì là ai”.
Chúa đưa cặp mắt u hoài,
Gọi tên gia chủ mở bài riêng tây :
”Nầy Si-mong hãy nghe đây :
Chủ nhà vội đáp : “Trình Thầy, vâng nghe.”
Chúa rằng : “Trong một vùng quê,
Có hai con nợ mắc bề tiếng tăm :
Một người nợ chủ năm trăm,
2100. Một người năm chục chủ ngăm đưa tòa.
Cả hai khẩn khoản kêu ca,
Thương tình chủ nợ tha hòa cả hai.
Hỏi ông thử đoán xem ai,
Mang ơn rồi lại lâu dài nhớ ơn ?”
Thưa rằng :”Kẻ nợ nhiều hơn.”
”Đúng rồi ! Ông quả có nhơn có tình.”
Chỉ sang thiếu phụ bên mình,
Chúa rằng : “Giờ hãy phân minh xem nào.
Chính ông đã rước tôi vào,
2110. Không cho nước rửa, hôn chào cũng không.
Phần nàng châu lệ tuôn dòng,
Rửa chân lấy tóc lau vòng chân tôi.
Lòng ông hờ hững đãi bôi,
Chân tôi nàng đặt nụ môi thâm tình.
Nước hoa ông giữ cho mình,
Chân tôi nàng tưới cả bình thuốc thơm.
Đời người ai chẳng lỗi lầm ?
Phúc cho kẻ biết hồi tâm thật lòng.
Nàng nhiều tội lỗi vô song,
2120. Nhưng nàng cũng rất giàu lòng tin yêu.
Tội tình dù nặng bao nhiêu,
Yêu nhiều thì đặng tha nhiều ai ơi !”
Quay sang thiếu phụ tiếp lời :
Nghe ra như tiếng từ trời ủi an :
Tội con dù có muôn vàn
Thầy tha thứ hết, hãy khoan tâm về.
Đầy phòng không khí nặng nề,
Nghe qua câu nói người chê kẻ cười :
”Ông nầy sức được mấy mươi,
2130. Mà đòi tha tội cho người làm sao ?”
Mặc cho thực khách ồn ào,
Chúa nhìn thiếu phụ ngọt ngào khuyên lơn :
”Con ơi ! Giữ dạ sắt son,
Đức tin con đã cứu con an lành.”
Gió đâu khẽ động bức mành,
Trước thềm con én liệng vành bay cao.
Lm. Phanxico Xavie Nguyễn Xuân Văn
