GIOAN TẨY GIẢ BỊ TRẢM QUYẾT
Thánh Danh Chúa đã lừng vang,
Kẻ thêu người dệt lại càng xôn xao.
Phải Gioan Tẩy Giả không nào ?
Chết đi sống lại tài cao hơn người.
Hay Ê-li trở lại đời ?
Hay Tiên Tri cả của thời xa xưa ?
Tiếng đồn bay thấu tai vua,
Rô-đê nghi sợ phân bua chữa mình :
”Chính Gioan bị trẫm gia hình,
1980. Nay người hóa kiếp tái sinh độ trần.”
Gioan từng kết án hôn quân,
Cướp con đoạt vợ loạn luân vô nghì.
Hi-đia là mụ hồ ly,
Vắng chồng lỗi đạo say mê anh chồng.
Hận Gioan gây mối bận lòng,
Xúi vua bỏ ngục để hòng ra tay.
Nhân ngày Khánh đản dịp may,
Hôn quân mở tiệc vui say đình thần.
Mua lòng văn võ bá quan,
1990. Mụ vời con gái trước bàn tiệc hoa
Trổ tài nhảy múa hát ca,
Lẳng lơ đưa đẩy thu ba gợi tình.
Lạ thay ! Giữa chốn triều đình,
Hôn quân mặt sắt quên mình ngôi cao.
Những lo thẹn với má đào,
Thốt lời khen tặng cả trào hoang mang :
Tài hoa đáng giá ngàn vàng,
Hãy cho trẫm biết lòng nàng muốn chi ?
Cân đai bỗng lộc sá gì,
2000. Dù xin nửa nước trẫm thề ban ngay.
Cô nàng có mẹ liệu thay,
Đầu Gioan xin đặt trên khay làm quà.
Nghe lời người đẹp thốt ra,
Vua ông sửng sốt, vua bà cười tươi.
Chuyện đâu có chuyện lạ đời,
Tiệc hoa thành tiệc “đầu người “ ghê thay.
Hôn quân mặt dạn mày dày,
Buộc lòng đành phải ra tay lấy lòng.
Chiếc đầu nhỏ máu ròng ròng,
2010. Truyền dâng cho khách má hồng coi chơi.
Than ôi ! Công chính một đời,
Bỗng dưng máu chảy đầu rơi dường nầy.
Môn đồ thu liệm xác Thầy,
Mộ đơn một nấm thương thay kiếp người.
Nghe Gioan thảm tử lìa đời,
Thương Gioan, Chúa để lệ rơi mấy hàng.
Lm. Phanxico Xavie Nguyễn Xuân Văn
