CHÚA GIÊ-SU NÓI VỀ NGƯỜI ĐỒNG THỜI

Có tai thì hãy nghe đây.
Ta còn biết sánh dòng nầy ra sao ?
Giống như bọn trẻ khác nào,
Kéo nhau giữa chợ cãi nhau vang trời :
Bọn tao thổi sáo hết hơi,
Chúng bay sao chẳng múa chơi ra trò ?
Bọn tao than vãn hát hò,
Bay sao chẳng đấm ngực cho tuôn sầu.
Gioan không ăn uống từ lâu,

1920. Thì rằng : “Gioan bị quỉ câu ma chài.”
Con Người ăn uống như ai,
Thì cho là kẻ miệt mài bê tha.
Mê ăn mê uống la cà,
Nay phường thu thuế, mai nhà buôn gian.
Mặc ai giá họa vu oan,
Việc làm chứng tỏ khôn ngoan ngại gì ?”

Độc thay cái lưỡi thị phi,
Bén thì rách ruột, cùn thì rách da.
Ôi lòng chai đá người ta,

1930. Lửa nung không chảy, mưa sa chẳng sờn.
Kể ơn biết mấy là ơn,
Kể công chi xiết còn hơn biển trời.
Mở lời than trách mấy lời :
Cô-da-im hỡi, khốn ngươi dường nào !
Bách-xai vô phúc làm sao !
Ty-rô dù được tơ hào như ngươi.
Si-đon gặp số các người,
Quần gai áo nhặm đền bồi đã lâu.
Mai sau thiện ác đáo đầu,

1940. Các ngươi sẽ bị dìm sâu hơn nhiều.
Còn ngươi khốn biết bao nhiêu,
Hỡi dân Ca-phát tự kiêu tự hào.
Ngươi càng vênh váo làm cao,
Đáy sâu hỏa ngục chìm vào càng sâu.
Sô-đôm khốn nạn mặc dầu,

Ví xem ơn lạ phép mầu nơi đây.
Số phần âu đã đổi thay,
Cơ đồ âu cũng ngày nay vẫn còn.
Hai bên cân nhắc già non,

1950. Sô-đôm nhẹ tội nhẹ đòn hơn ngươi.
Dứt câu tay chắp nhìn trời,
Tâm linh phấn khởi cất lời suy tôn :
”Lạy Cha là Chúa càn khôn,
Ý Cha kỳ diệu qua muôn ngàn đời,
Tỏ bày mầu nhiệm Nước Trời,
Cho hồn bé mọn, cho người đơn sơ.
Để hàng thông thái ngẩn ngơ,
Để phường kiêu ngạo mịt mờ hoang mang.
Lòng Cha nhân hậu khôn đang,

1960. Cho Con cho cả kho tàng nước non.
Ngoài Cha ai biết được Con ?
Nếu Cha không đóng ấn son đậm đà.
Ngoài Con ai biết được Cha ?
Nếu Con không tỏ đâu là Tôn Nhan.
Hỡi người vất vả lầm than,
Đến Ta bổ sức ủi an cho nào.
Hãy mang lấy ách Ta trao,
Học Ta bài học ngọt ngào sâu xa :
Lòng Ta khiêm nhượng hiền hòa,

1970. Ách Ta êm ái, gánh Ta nhẹ nhàng.


Lm. Phanxico Xavie Nguyễn Xuân Văn